Bạch chăm chú nhìn chằm chằm vào màn sáng trước mặt, hít sâu một hơi, ngón tay nhanh như chớp lướt trong không trung. Năm lá bài đang úp lập tức được lật mở, tỏa ra ánh sáng màu xanh da trời, cùng lúc một giọng nói vang lên.
"Hiếm."
"Ê? Lá bài này có vẻ khác những lá khác, nó xịn lắm hả?" Bạch vui mừng nhìn cô nương tinh linh bên cạnh.
"Ờm… cũng tàm tạm." An Nặc cảm thấy mình cần phải phổ cập kiến thức về mô hình kinh doanh của Lô Thạch Truyền Thuyết cho cô gái trông rất đáng yêu này, "Thật ra trong Lô Thạch Truyền Thuyết, độ hiếm của thẻ bài được chia thành các cấp bậc, lần lượt là thông thường, hiếm, sử thi và truyền thuyết, ngoài ra còn có các thẻ bài cốt lõi được tặng kèm…"
Những lối chơi này về cơ bản khách hàng nào của Tửu Quán Lô Thạch cũng đều biết.
Nếu biết trước ngay từ đầu, đúng là có thể tiết kiệm được rất nhiều thời gian làm quen, khá là thân thiện với khách hàng mới.
Lúc Yêu Tử Yên và Cố Vân Hi đến đây, An Nặc vẫn đang kiên nhẫn giải thích.
Lạc Xuyên có lẽ thấy hơi chán, nên chẳng bao lâu sau cũng lượn lờ tới, ngồi một bên im lặng nghe lỏm.
Đối với sự xuất hiện của vị lão bản nào đó, mấy người họ cũng không phản ứng gì nhiều, nguyên nhân có lẽ liên quan mật thiết đến hình tượng gần gũi, thân thiện thường ngày của Lạc Xuyên. Nếu là hình tượng cao lãnh, lạnh lùng như lúc ban đầu mà đột nhiên mò đến thế này, chắc họ sẽ chẳng nói năng gì đâu… mà hình như ban đầu hắn cũng đâu có lạnh lùng lắm.
Ấn tượng của những khách hàng cũ về Lạc Xuyên ngày trước gần như là định nghĩa của sự lười biếng, còn bây giờ thì là lười biếng kiểu bung xõa, cũng chẳng khác nhau là mấy.
"Ra là vậy à…"
Bạch ra vẻ đăm chiêu, ánh mắt nhìn lá bài hiếm màu xanh nhạt kia bất giác thay đổi, không còn là sự vui mừng như ban đầu nữa, mà có chút cảm giác ghét bỏ.
Chỉ là phần thưởng bảo đảm cơ bản nhất mà thôi.
"Xác suất mở ra thẻ truyền thuyết là một phần trăm… vậy xác suất của thẻ truyền thuyết vàng còn thấp hơn nữa à?" Cố Vân Hi kinh ngạc hỏi.
"Ừm, khoảng một phần mười xác suất của thẻ truyền thuyết." An Nặc gật đầu.
"Thấp thế á?" Vẻ mặt Cố Vân Hi sa sầm lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được, "Ban đầu tôi còn định xây dựng một bộ bài toàn thẻ vàng, xem ra bây giờ chắc là không thể rồi."
"Cũng không hẳn là không thể, khách hàng có thể giao dịch thẻ bài với nhau." Yêu Tử Yên nêu ra một lối chơi quan trọng khác của Lô Thạch Truyền Thuyết, "Nếu có thẻ bài thừa hoặc không muốn dùng, có thể giao dịch với những khách hàng khác, mua hoặc bán, từ đó có được thẻ bài mình muốn."
"Ể— Còn có thể làm vậy sao?" Bạch kéo dài giọng.
"Trưởng lão Cự Phủ chính là người đầu tiên xây dựng được bộ bài toàn vàng đấy." Lạc Xuyên chỉ về phía Cự Phủ đang bắt đầu một ván Lô Thạch mới ở bên cạnh.
Cự Phủ quay đầu nhìn lại, gật đầu coi như xác nhận, rồi lại tiếp tục suy nghĩ xem lượt sau nên ra bài thế nào.
"Được, vậy thì mua gói bài thôi."
Bạch nắm chặt tay, đã đưa ra quyết định.
"Mua bao nhiêu?" Giang Vãn Thường thuận miệng hỏi.
"Ừm… cứ một trăm gói trước đã." Bạch không giống Tô Nam, quỹ đen của nàng khá là rủng rỉnh.
Theo nhận thức của Lạc Xuyên, hình như bất kể là rồng phương Tây hay rồng phương Đông, đặc tính về mặt tiền tài gần như là giống hệt nhau, Bạch và An Vi Nhã rõ ràng đã chứng minh cho sự thật này.
Khi từng gói bài được kéo vào khu vực lõm ở trung tâm màn sáng, âm thanh thông báo đặc trưng của việc mở gói bài cũng liên tục vang lên.
"Này này, Lạc Xuyên, Lạc Xuyên." Yêu Tử Yên không biết nghĩ đến điều gì liền chọc vào cánh tay Lạc Xuyên, "Các khách hàng lâu như vậy không gặp anh, nếu họ tới đây, anh nghĩ họ sẽ phản ứng thế nào?"
"Phản ứng?" Lạc Xuyên chỉ vào mấy người Cố Vân Hi, "Chắc cũng giống họ thôi."
"Ờ, hình như cũng đúng." Yêu Tử Yên ngẫm lại, cảm thấy Lạc Xuyên nói cũng không sai.
…
"Như mọi người đã thấy, chúng ta hiện đã đến Tửu Quán Lô Thạch trong truyền thuyết, không gian bên trong khá rộng rãi, mức độ náo nhiệt làm tôi nhớ đến Cửa Hàng Khởi Nguyên, có một cảm giác rất thân thuộc…"
Giọng nói đột ngột vang lên đã thu hút sự chú ý của Lạc Xuyên và Yêu Tử Yên.
Hai người nhìn theo hướng phát ra âm thanh, một thanh niên… không thể coi là thanh niên được nữa, trên gương mặt đã có thể thấy những dấu vết của năm tháng, nhưng đôi mắt lại trong veo vô cùng, đang cười và giải thích điều gì đó.
"Đây không phải là kênh livestream mà anh hay xem sao?" Yêu Tử Yên kéo tay áo Lạc Xuyên, nhỏ giọng hỏi, nàng đã nhận ra thân phận của người thanh niên kia.
"Không ngờ anh ta lại là người đến đầu tiên." Lạc Xuyên có chút ngạc nhiên, "Xem ra vẫn đang livestream, chắc là đang chuẩn bị livestream ở Thành Phố Thép, sau khi thấy tin tức trên Điện Thoại Ma Pháp liền qua đây ngay."
Còn về việc lời bình luận không thu hút sự chú ý của người khác, Lạc Xuyên cũng không thấy lạ, Thiết Bị Thực Tế Ảo vốn có chức năng che chắn cảm nhận của người khác.
Trong lúc Lạc Xuyên và Yêu Tử Yên đang thì thầm bàn tán ở đây, Bối Đức cũng đã chú ý đến họ.
"Tôi thấy Lão Bản rồi, Yêu Tử Yên đang ở ngay bên cạnh ngài ấy, chúng ta hãy qua đó xem sao, tiện thể hỏi Lão Bản những vấn đề mà mọi người đều đang thắc mắc." Bối Đức mỉm cười nói với hướng camera, sau đó liền đi về phía Lạc Xuyên.
Ba người Cố Vân Hi nghe thấy tiếng nói thì quay đầu lại liếc một cái, không mấy để tâm, rồi lại tiếp tục mở gói bài.
Trưởng lão Cự Phủ vẫn tiếp tục ván Lô Thạch, nhưng qua ánh mắt của ông có thể thấy, phần lớn sự chú ý của ông đều đặt lên người Bối Đức.
"Đó là người giống như các ngươi sao?" An Nặc tất nhiên cũng chú ý đến Bối Đức.
Sau khi đến Tửu Quán Lô Thạch, Bối Đức cũng không sử dụng chức năng che chắn của Thiết Bị Thực Tế Ảo nữa, bộ dạng tự nói chuyện một mình của anh ta đã thu hút ánh mắt của không ít người lùn trong tửu quán.
Đương nhiên, cũng chỉ là nhìn thêm vài cái, không có ai quá để tâm.
Nói sao nhỉ, pháp sư ở thế giới này thực ra là một nhóm người vô cùng đa dạng, có người là học giả tôn quý, ngày ngày ra vào học phủ cao nhất của quốc gia, có người thì cả ngày ru rú trong phòng, lôi thôi lếch thếch gần như cả năm không thấy mặt trời, còn có những kẻ điên điên khùng khùng luôn thích nghiên cứu những kiến thức kỳ quái…
Bối Đức rõ ràng đã bị coi là một pháp sư yêu thích nghệ thuật trình diễn.
Dĩ nhiên, Cự Phủ không nghĩ vậy, chỉ là trong mắt ông, việc "người ngoài" có phong cách hành xử đặc biệt một chút cũng là hợp lý.
Bối Đức bước đến trước mặt Lạc Xuyên.
Người sau lặng lẽ nhìn anh ta, dường như đang chờ đợi câu hỏi của anh.
Những lời đã chuẩn bị sẵn bỗng dưng không thể nói ra được dưới ánh mắt của Lạc Xuyên, Bối Đức mấp máy môi, cảm thấy đầu óc mình lúc này đột nhiên trở nên hỗn loạn.
Bầu không khí có chút lúng túng.
"Lâu rồi không gặp mọi người, ta là Yêu Tử Yên đây."
Yêu Tử Yên cười vẫy tay, phá vỡ bầu không khí im lặng, cô nương này rõ ràng đã nhìn ra điều gì đó, có chút bất đắc dĩ liếc trộm Lạc Xuyên một cái.
『Lâu rồi không gặp, lâu rồi không gặp』
『Lão Bản sao không nói gì hết vậy?』
『Trong tửu quán trông náo nhiệt ghê, nhiều người lùn quá』
『Mấy người lùn đó đang làm gì vậy? Là sản phẩm mới mà Cửa Hàng Khởi Nguyên không có à?』
『…』