Bộ Ly Ca và Bộ Thi Ý đứng ngoài quan sát, theo dõi tình hình chiến đấu khốc liệt trên màn hình hiển thị, thỉnh thoảng lại bật ra những tiếng kinh hô khe khẽ…
Thời gian trôi qua, khách hàng không ngừng đến Khởi Nguyên Thương Thành.
Sau khi nhìn thấy mấy người đang chiến đấu trong Tháp Thí Luyện, tất cả đều gia nhập đội ngũ những người đứng xem.
…
Khi Thánh Hoàng Pháp Thân cao nghìn trượng của Cơ Vô Hối chém một kiếm xuống.
Kiếm quang quét qua, khắp trời đất giống như đều bị chia làm hai!
Đối mặt với hắn, sắc mặt Ứng Vô Cực cũng vô cùng ngưng trọng.
Vô số quyền ảnh đầy trời, dưới sức mạnh của chúng, không gian không ngừng vỡ vụn.
Cảnh tượng hoành tráng ấy chỉ giằng co trong vài hơi thở rồi dị tượng nhanh chóng biến mất không còn tăm hơi.
"Đa tạ." Cơ Vô Hối tán đi Thánh Hoàng Pháp Thân, lau vết máu trên khóe miệng, nhẹ giọng nói.
Phía đối diện, Ứng Vô Cực lơ lửng giữa không trung, khẽ thở dài một tiếng: "Thánh Hoàng Pháp Thân của Thiên Tinh Đại Đế quả nhiên danh bất hư truyền."
Lời nói vừa dứt, thân hình vỡ vụn.
Chứng kiến cảnh tượng này, ánh mắt Cơ Vô Hối có phần ngưng trọng.
Trong trận tử chiến vừa rồi, nhờ có sự gia trì của lực lượng số mệnh, Cơ Vô Hối mới giành được chiến thắng.
Nhưng cũng đã bị thương nặng.
Nếu là ngoài đời thực, vết thương này e rằng sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến căn nguyên, thậm chí tu vi cả đời này cũng không thể tiến thêm một bước nào nữa!
Sau đó trên khuôn mặt của Cơ Vô Hối hiện lên một nụ cười.
Dù sao đi nữa, trận chiến này, hắn đã thắng.
Sau đó, thân hình tiêu tán, rời khỏi Tháp Thí Luyện.
Trận chiến giữa Cơ Vô Hối và Ứng Vô Cực là trận chiến cuối cùng của tám người.
Sáu người còn lại đã kết thúc chiến đấu từ lâu.
Cơ Vô Hối thở ra một hơi dài.
Chiến đấu liên tiếp chín trận, dù chỉ là trong không gian giả lập, nhưng cả quá trình đều đòi hỏi sự tập trung cao độ.
Đến tinh thần của hắn cũng cảm thấy mệt mỏi.
Đương nhiên, bảy người khác cũng không khá hơn là bao.
"Tốt lắm, nếu đã đánh xong rồi, ta sẽ tuyên bố kết quả."
Lạc Xuyên không biết đã vào tiệm từ lúc nào, giọng nói bình thản vang lên.
Hạ Nguyên cười nói: "Lão Bản, không biết ai trong chúng ta là người có số điểm cao nhất?"
Ánh mắt mấy người đều ánh lên vẻ tò mò.
Ngay cả những người vốn lạnh lùng như Ứng Vô Cực và Đệ Ngũ Bá Đao cũng cảm thấy có chút phấn khích.
"Người có số điểm cao nhất ——" Giọng nói của Lạc Xuyên hơi dừng lại một chút, ánh mắt lần lượt đảo qua tám người.
Bị ánh mắt của Lạc Xuyên lướt qua, cơ thể họ bất giác căng cứng.
May mà Lạc Xuyên cũng không định úp mở thêm, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Mộ Dung Hải Đường: "Mộ Dung Hải Đường."
Mộ Dung Hải Đường mỉm cười, gương mặt không hề tỏ ra bất ngờ.
Mấy người còn lại cũng như thế.
Hiển nhiên, họ đã sớm lường trước được kết quả này.
Trong những trận chiến lúc trước, mỗi người đều đã giao thủ với những người còn lại.
Bọn họ đều đã thấm thía sâu sắc sức sát thương từ cung tiễn của Mộ Dung Hải Đường đáng sợ đến mức nào.
Dựa vào ưu thế về khoảng cách tấn công, nàng hoàn toàn có thể thả diều đối thủ.
Đồng thời, còn có Ám Dạ Nguyền Rủa, một năng lực có thể xem như BUG!
Kỹ năng nhận được trong chế độ giải trí không chỉ dùng được ngoài đời thực mà còn có thể sử dụng trong chế độ sàn đấu!
Chính vì năng lực Ám Dạ Nguyền Rủa này mà cả bảy người còn lại đều phải chịu thiệt không nhỏ.
Trạng thái suy yếu, ảnh hưởng đối với sức chiến đấu cũng không phải là nhỏ.
Mà trong cuộc giao tranh giữa các cao thủ Vấn Đạo Cửu Phẩm, một chênh lệch nhỏ như vậy cũng đủ để bị khuếch đại lên vô số lần!
"Đa tạ Lão Bản." Mộ Dung Hải Đường cười nói.
"Chúc mừng Mộ Dung Hải Đường đạo hữu." Mọi người đều cười chúc mừng.
Kỹ năng không bằng người nên thua, đây vốn chẳng phải chuyện gì đáng để bất mãn.
"Hải Đường lão sư, cô lợi hại quá!" Ánh mắt Cố Vân Hi lấp lánh tựa sao trời.