"Hả? Nàng muốn đi à?" Lạc Xuyên như thể vừa nghe được chuyện gì động trời, không nhịn được mà mở to mắt.
"Đúng vậy." Yêu Tử Yên đang đứng trước gương chỉnh lại váy áo, không trang điểm mà vẫn đủ rạng ngời chói lóa, nàng liếc nhìn Lạc Xuyên, giọng điệu mang theo ý cười, "Sao thế, không nỡ để ta đi à?"
"Làm gì có."
Lạc Xuyên không thừa nhận.
Hắn đi tới sau lưng Yêu Tử Yên rồi ôm lấy nàng, vùi mặt vào mái tóc mềm mượt, dày dặn của nàng, hương hoa ngọt ngào thoang thoảng bên cánh mũi.
"Ngươi làm gì thế?"
Yêu Tử Yên cảm nhận được hơi thở phả vào gáy, không khỏi nhúc nhích thân mình. Thực ra nàng cũng không quá phản kháng, chỉ là cảm thấy hơi nhột, không được thoải mái cho lắm.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua.
"Chắc được rồi chứ?" Yêu Tử Yên có chút buồn cười, khẽ nhún vai. Nàng không muốn lãng phí cả buổi sáng ở đây.
Lạc Xuyên có phần tiếc nuối buông tay ra.
Yêu Tử Yên xoay người nhìn hắn, phì cười một tiếng: "Sao hắn cứ làm như sắp phải xa nhau một thời gian dài vậy chứ, có phải ngày nào cũng không gặp được đâu, hơn nữa hắn cũng có thể qua đó mà."
Lạc Xuyên với tư cách là lão bản, việc đến Đại Lục Thiên Lan là vô cùng dễ dàng, cho nên trong mắt Yêu Tử Yên, vẻ mặt của Lạc Xuyên hoàn toàn là đang làm màu.
"Chuyện này không giống nhau." Lạc Xuyên lắc đầu.
"Thôi, lười quản ngươi." Yêu Tử Yên lườm một cái, sau đó lại tiến lên một bước, nhắm mắt hôn Lạc Xuyên.
Lùi lại một bước, mặt nàng hơi ửng hồng.
Lạc Xuyên chép miệng, như đang thưởng thức dư vị gì đó.
Yêu Tử Yên nhìn chằm chằm vào mắt hắn, lại lùi về sau một bước, cúi đầu rồi bất ngờ húc mạnh vào ngực Lạc Xuyên, phát ra một tiếng "bịch" trầm đục.
"Phụt... khụ khụ..."
Lạc Xuyên suýt chút nữa thì không thở nổi, tiếp đó là một tràng ho dữ dội, "Khụ khụ... Nàng làm gì vậy?"
Cô nương này không hề nương tay chút nào.
Đối với việc này, Yêu Tử Yên chỉ hừ nhẹ một tiếng, để lại một câu "Ta đi đây", bóng hình nàng liền hóa thành những đốm huỳnh quang li ti, thoáng chốc đã tan biến không còn tăm hơi.
Lạc Xuyên ôm ngực, nhìn về phía Yêu Tử Yên vừa rời đi, khẽ mỉm cười.
Vươn vai một cái, hắn chuẩn bị xuống lầu xem sao.
Nói mới nhớ, hôm nay cũng là ngày ra mắt gói thẻ bài mới. Sau bao lâu bàn tán, cộng thêm việc Cự Phủ và những người khác ngày nào cũng lải nhải, gói thẻ bài mới lề mề mãi cuối cùng cũng ra mắt.
Ngoài ra, chức năng đấu Hearthstone tích hợp sẵn trong hộp thẻ bài cũng được mở khóa.
Chưa kịp xuống lầu, tiếng ồn ào quen thuộc đã xuyên qua tường truyền vào tai Lạc Xuyên, vô cùng náo nhiệt.
"Lão bản."
An Nặc vẫn chào hỏi Lạc Xuyên như thường lệ, tiện thể nhìn ra sau lưng hắn, "Tử Yên đâu rồi?"
"Nàng ấy có chút việc phải làm nên đi trước rồi." Lạc Xuyên thuận miệng giải thích.
"Đi bao lâu vậy?" An Nặc có vẻ rất quan tâm.
Hôm qua Yêu Tử Yên có thuận miệng nhắc tới một câu chứ không giải thích chi tiết.
"Cũng chỉ vài ngày thôi." Lạc Xuyên cười nói, "Thực ra cô cũng không cần lo lắng quá, ngày nào nàng ấy cũng sẽ về."
"Vậy à..." An Nặc khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi trò chuyện thêm vài câu đơn giản với Lạc Xuyên, cô lại chìm đắm vào cuốn sách trước mặt.
Lạc Xuyên thong thả đi tới khu vực đặt thiết bị Hearthstone. Mặc dù bây giờ hộp thẻ bài đã có chức năng đấu Hearthstone, nhưng lượng khách trong điếm dường như không giảm đi rõ rệt.
"Hãy đón nhận cơn thịnh nộ của Cổ Thần!"
"Ta sẽ nuốt chửng vạn giới!"
"Ngày ta thức tỉnh, chính là lúc chúng sinh diệt vong!"
"Thần Chi Tử, lần này ta nhất định sẽ mở ra Thần Chi Tử..."
Xung quanh là những tiếng la hét ồn ào, mới nghe qua cứ như một đám trẻ trâu đang lên cơn.
May mà Lạc Xuyên đã quen với cảnh này rồi.
Lạc Xuyên thong thả đi đến bên cạnh Cự Phủ. Vị trưởng lão người lùn này thường đắm chìm trong niềm vui mở gói thẻ bài, liên tục có những âm báo như "Hiếm" vang lên, thỉnh thoảng mới xuất hiện "Sử thi".
Cuối cùng, sau không biết bao nhiêu gói đã mở, một luồng sáng màu vàng kim rực rỡ tràn ngập tầm mắt mọi người.
"Oa, thẻ huyền thoại!"
Những lời nói tràn đầy kinh ngạc vang vọng bên tai mọi người, đây có lẽ là âm thanh mà tất cả các tửu quán Hearthstone cũng như khách hàng của Cửa Hàng Khởi Nguyên mong chờ nhất.
Ánh sáng dần mờ đi, lá bài cũng hiện ra toàn bộ trước mắt mọi người.
[Asanos: Ngài xuất hiện cùng với sự ra đời của vũ trụ, ngủ say cho đến tận bây giờ và được tín đồ triệu hồi đến. Giữa làn sương đen cuồn cuộn, có thể thoáng thấy thân thể được ngưng tụ từ tinh vân.
Năng lượng tiêu hao: 10
Chiến Hống: Triệu hồi ngẫu nhiên tùy tùng cho cả hai bên cho đến khi đạt giới hạn tùy tùng.]
Mặc dù không hiểu rõ phần giới thiệu bối cảnh có ý nghĩa gì, nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc các khách hàng nhận ra hiệu ứng mạnh mẽ của lá bài.
Triệu hồi ngẫu nhiên tùy tùng cho cả hai bên, đây là một hiệu ứng có giới hạn trên và giới hạn dưới đều cực cao. Có thể đối phương sẽ có một bàn toàn lũ tôm tép riu riu trong khi mình có một dàn quái khủng, cũng có thể hoàn toàn ngược lại.
Tóm lại, đây là một lá bài có tính ngẫu nhiên cực mạnh.
Cự Phủ phá lên cười lớn, cầm ly bia lên ừng ực uống cạn sạch.
Ông không định mở tiếp nữa, vận may hôm nay đã dùng hết, phần còn lại cứ để chiều nhờ cô nhóc tinh linh giúp là được.
Vận may của An Nặc khá tốt, không ít khách hàng trong tửu quán đều nhờ cô giúp mở gói thẻ bài.
Đám đông vây xem cũng tản ra.
Lúc này Cự Phủ mới chú ý đến Lạc Xuyên đang đứng bên cạnh, ông cười chào hỏi: "Lão bản, hôm nay không có việc gì à."
"Cả ngày đều rảnh rỗi." Lạc Xuyên tiện tay kéo một chiếc ghế ngồi xuống, "Cảm thấy gói thẻ bài lần này thế nào?"
"Rất lợi hại." Cự Phủ gật đầu, "Chư Thần Giáng Lâm, nghe tên thôi đã thấy bá khí rồi."
Lạc Xuyên mỉm cười, đây cũng là ý tưởng mà hắn đã có từ rất lâu.
"Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, thực ra gần đây ta có một vấn đề luôn muốn hỏi lão bản." Cự Phủ lại rót cho mình một ly bia mạch đầy, bọt trắng nổi lềnh bềnh trên thứ chất lỏng màu hổ phách.
"Vấn đề gì?"
"Mỗi lá bài trong Hearthstone đều có phần giới thiệu bối cảnh, mà phần giới thiệu của một số lá bài lại có liên quan đến nhau. Giống như lá Asanos ta vừa mở được, còn có một lá bài khác là Tín Đồ Của Asanos, giữa chúng chắc chắn có một mạch truyện hoàn chỉnh." Phân tích của Cự Phủ rất rành mạch, logic rõ ràng.
Người lùn chỉ có vẻ ngoài thô kệch, không câu nệ tiểu tiết, chứ thực ra nội tâm rất tinh tế.
"Đúng vậy." Lạc Xuyên gật đầu, khẳng định suy đoán của Cự Phủ.
"Là tiểu thuyết sao?" Cự Phủ có vẻ hơi phấn khích.
"Nói sao nhỉ, tiểu thuyết chỉ là một phần trong đó thôi." Lạc Xuyên suy nghĩ một lúc rồi nghiêm túc trả lời.
Vinh Quang là game mới ra mắt gần đây nhất, Yêu Tử Yên lại dựa vào đó để viết ra phiên bản tiểu thuyết "Vinh Quang", còn Hearthstone lại ra mắt ở giữa hai cái đó, cho nên rất khó để xác định một cách cụ thể.
Cự Phủ "ồ" một tiếng: "Vậy khi nào thì để cô nhóc tinh linh đọc tiểu thuyết này?"
"Để một thời gian nữa đã, hơn nữa cũng không nhất thiết phải xuất hiện trong Tiếng Nói Của Câu Chuyện, đọc trực tiếp tiểu thuyết cũng không vấn đề gì."
"Cảm thấy hơi phiền phức, lão bản cũng biết đấy, đa số người lùn đều không thích đọc sách."
"Sẽ được tích hợp vào hộp thẻ bài."
"Khi nào thì có?"
"..."