Mảnh vỡ đường kính hàng chục mét kéo theo khói đen dày đặc rơi xuống, không khí bị nén lại tạo ra âm thanh chói tai khiến người ta ê răng, mặt cắt gãy vỡ liên tục lóe lên ánh lửa của những vụ nổ.
Oshia không hề né tránh, nhìn nó từ trên trời rơi xuống, xuyên qua cơ thể mình, rồi ầm ầm rơi xuống đất.
Giống như hai không gian song song, không hề ảnh hưởng đến nhau.
Oshia cúi đầu nhìn mặt đất dưới chân.
Nơi nàng đang đứng dần dần trùng khớp với vùng đất bị tác động bởi vụ nổ.
“Ảnh Chiếu Thời Gian sao…”
Oshia lẩm bẩm, nghĩ đến tên gọi học thuật của cảnh tượng trước mắt.
Đây không phải lần đầu tiên nàng gặp phải tình huống này.
Những sự kiện siêu phàm nàng từng xử lý trước đây cũng đã xảy ra trường hợp tương tự.
Dĩ nhiên, chúng không hề chấn động bằng cảnh tượng hiện tại.
Cái gọi là Ảnh Chiếu Thời Gian, đúng như tên gọi của nó, có thể hiểu là cái bóng do quá khứ để lại.
Trong điều kiện bình thường, thời gian là một đường thẳng, giống như một dòng sông chảy xiết không ngừng, chỉ tuôn về một hướng và không bao giờ quay trở lại.
Khi gặp một số điều kiện nhất định, dòng nước xiết sẽ để lại dấu vết trên bờ.
Đó chính là Ảnh Chiếu Thời Gian, là tàn ảnh của lịch sử, và sẽ hiện ra trước mắt người đời dưới một sự trùng hợp ngẫu nhiên nào đó.
Điều Oshia không hiểu là tại sao Ảnh Chiếu Thời Gian lại xuất hiện ở đây.
Và cảnh tượng hiện ra trong ảnh chiếu này đã xảy ra vào lúc nào.
Chiến tranh vẫn đang tiếp diễn.
Quy mô của Dãy Núi Huyết Nhục không thể đo lường, chỉ nhìn từ xa thôi, đường kính của nó cũng phải hơn trăm cây số, bao trùm cả bình nguyên.
Những tổn thất do các loại vũ khí kia gây ra hoàn toàn không đáng kể, kết quả của cuộc chiến này đã được định sẵn từ lâu.
Thủy triều màu đen men theo huyết nhục đang ngọ nguậy lan ra ngoài, đó là đại quân lây nhiễm được sinh ra từ Dãy Núi Huyết Nhục, chẳng biết từ lúc nào ranh giới của thủy triều đã lan đến trước mặt Oshia.
Đi đầu là một bóng người mang hình dáng con người.
Hắn mặc một bộ áo giáp rách nát, những khối u thịt tăng sinh bao phủ từng tấc da thịt, sương mù đen kịt tuôn ra từ những kẽ hở huyết nhục, tay cầm một món binh khí đã mục nát từ lâu.
Có lẽ nhiều năm về trước, hắn cũng là một người lính vừa mới bước chân vào chiến trường.
Vậy trước khi trở thành một người lính thì sao?
Cuộc sống của hắn như thế nào?
Liệu có một cô gái nào đang chờ đợi tin tức hắn trở về, một mình lặng lẽ ngóng trông không?
Oshia nhìn bóng người đang loạng choạng tiến tới, không khỏi suy nghĩ trong lòng, thứ duy nhất có thể chứng minh thân phận con người của hắn có lẽ chỉ là bộ áo giáp đã mục nát kia.
Chỉ trong thoáng chốc ngẩn người, bóng người kia đã đến ngay trước mặt.
Chiều cao gần ba mét cũng mang lại một cảm giác áp bức không nhỏ.
Nó giơ thanh trường đao trong tay lên.
Sắc mặt Oshia đột ngột thay đổi, ngay khoảnh khắc này, nàng lại cảm nhận được cái lạnh buốt sắc bén cứa vào da thịt, cơn gió gào thét thổi tung vạt áo và mái tóc.
Đây không phải ảo ảnh!
Oshia theo phản xạ muốn né khỏi phạm vi tấn công của thanh trường đao, nhưng cơ thể lúc này lại như mất kiểm soát.
Không, không phải vậy, mà là sức mạnh của nàng hoàn toàn không đủ để làm được điều đó.
Liên lạc với Kỵ Sĩ Bạc cũng hoàn toàn bị cắt đứt, dường như có một loại sức mạnh đặc biệt nào đó đang can thiệp vào nàng.
Ý thức không bị ảnh hưởng, nhưng cơ thể lại mất đi phần lớn sức mạnh, như thể bị phong ấn.
Và trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, trường đao đã kề sát người!
Keng!
Tiếng kim loại va chạm giòn tan vang vọng bên tai, một cây pháp trượng đúc bằng kim loại bạc từ sau lưng thò ra, chặn đứng đòn tấn công của thanh trường đao mục nát.
…
Một bộ xương người nằm giữa đống đá vụn.
Bỗng nhiên, bàn tay của bộ xương khẽ run lên.
Trong hốc mắt đen kịt chợt lóe lên một tia lửa, rồi đột nhiên biến thành ngọn Lửa Linh Hồn màu xanh lam nhảy múa.
Elizabeth vặn vẹo cổ, tiện tay bẻ lại khớp hàm dưới của mình, phát ra tiếng xương cốt ma sát vào nhau nghe đến ê răng.
Lửa Linh Hồn chầm chậm cháy, nàng nhớ lại những chuyện đã xảy ra trước đó.
Ánh sáng vô tận tràn ngập khắp thế giới, ý thức dường như bị một tác động khó tả nào đó, ký ức sau đó hoàn toàn không thể nhớ lại.
Là một Vu Yêu, khả năng cảm nhận linh hồn của nàng không cần phải bàn cãi.
Elizabeth có thể chắc chắn rằng linh hồn của mình hoàn toàn bình thường, không hề bị ảnh hưởng hay can thiệp tiêu cực nào.
Nàng đứng dậy, chuẩn bị xem xét môi trường mình đang ở hiện tại.
Mây đen màu xám chì che kín bầu trời, cuồn cuộn vô số xoáy nước lớn nhỏ, thỉnh thoảng có thể nhìn thấy những cảnh tượng kỳ dị phía sau, những hình ảnh rời rạc tan biến rồi lại tái sinh.
Giống như một bộ phim chưa được dựng xong, lại hỗn loạn hiện ra trên cùng một màn hình, chỉ cần liếc mắt một cái cũng đủ khiến tinh thần người ta rối loạn.
Nơi nàng đang đứng có lẽ là một di tích chiến trường.
Xương trắng hếu rải rác khắp nơi, dày đặc đến mức biến cả khu vực thành một màu trắng xóa.
Xương cốt có đủ mọi kích cỡ lớn nhỏ, dường như bao gồm nhiều chủng tộc khác nhau, trong đó phần lớn là những loài mà Elizabeth chưa từng nghe nói đến.
Những bộ xương này nằm rải rác chất đống, biến thành những ngọn đồi nhấp nhô, và hiện tại nàng đang đứng trên đỉnh của một ngọn đồi như vậy.
Nếu là người bình thường ở trong cảnh tượng này, chắc chắn sẽ vô cùng kinh hãi, rất khó để chấp nhận.
Nhưng trong lòng Elizabeth chỉ có sự bình tĩnh, xen lẫn một nỗi buồn man mác khó tả, nàng nhớ lại một vài ký ức gần như đã bị lãng quên sâu trong tâm trí.
Có những thứ, có lẽ ta nghĩ mình đã quên, nhưng khi vô tình nhìn thấy những cảnh vật tương tự, chúng lại tự nhiên ùa về.
Giống như khi về già trở lại ngôi nhà xưa, nhìn cây cổ thụ trong sân lá vàng rơi rụng, cảnh tượng thời thơ ấu dường như vẫn còn rõ mồn một, cuối cùng chỉ còn lại một tiếng thở dài.
Ở nơi này, Elizabeth thậm chí còn có cảm giác thân thuộc như được về nhà.
Nàng cố gắng liên lạc với các thành viên khác trong đội điều tra nhưng hoàn toàn không thể kết nối, ngay cả liên lạc với các vong linh cao cấp ở Rừng Chết cũng bị cắt đứt hoàn toàn, thứ nàng cảm nhận được chỉ là tiếng vọng trống rỗng.
Ngoài ra, sức mạnh của bản thân cũng bị hạn chế, chỉ còn lại một phần mười.
“Cũng thú vị đấy.”
Elizabeth bật cười, hai hàm răng va vào nhau tạo ra những tiếng lách cách giòn tan.
Theo tiếng cười của nàng, dãy núi hài cốt bắt đầu rung chuyển nhè nhẹ, như thể có một sinh vật kinh hoàng nào đó ẩn giấu bên trong sắp thức tỉnh.
Hài cốt lăn xuống như sỏi đá, ngọn núi xương nứt ra vô số kẽ hở, cuối cùng sụp đổ hoàn toàn, để lộ sinh vật bên trong.
Đó là một con rồng.
Thân thể mục nát chỉ còn lại bộ xương trắng ởn, đôi cánh dài hàng chục mét treo đầy xương người, Lửa Linh Hồn trong hốc mắt như dòng nước chảy trong nháy mắt lan ra toàn thân, và không ngừng lan rộng ra xung quanh.
Bất kỳ bộ xương nào bị chạm tới đều được đánh thức từ giấc ngủ vĩnh hằng, loạng choạng đứng dậy, bước đi với những bước chân xiêu vẹo.
Cốt Long gầm thét, dường như đang cuồng hoan vì sự ra đời của mình, sau đó nó khẽ cúi đầu, nhìn chằm chằm vào Elizabeth trên đỉnh đồi.
“Đúng là một sinh vật hoàn hảo.”
Elizabeth khẽ cảm thán, ánh mắt như đang xem xét một con thú cưng được nuôi nhốt.
Cốt Long dường như bị ánh mắt của nàng chọc giận, nó vỗ cánh bay vút lên không, phun ra hơi thở băng giá, gần như muốn đóng băng cả không gian và thời gian!
Tiếng cười điên cuồng vang vọng, một màn chắn màu xanh lục ngưng tụ thành hình, chặn đứng luồng hơi thở băng giá.
Phía sau Elizabeth, một bộ xương mặc áo choàng đen rách rưới, toàn thân bao bọc bởi ngọn lửa màu xanh biếc không biết đã xuất hiện từ lúc nào, vung cây pháp trượng đang cháy rực ngọn lửa xanh lam trong tay.
Bầu trời vặn vẹo, từng thiên thạch rực cháy kéo theo Lửa Linh Hồn hủy diệt ầm ầm rơi xuống, đập Cốt Long đang ở trên không trung rơi xuống đất.
Vong Linh Tế Tư Shuka