Virtus's Reader
Thần Cấp Đại Điếm Trưởng

Chương 2539: CHƯƠNG 2539: ĐỜI LÀ MỘT TRÒ CHƠI

Biểu cảm của Yêu Tử Yên dần trở nên kỳ quái, dường như đã thấy thứ gì đó không thể tin nổi.

Lạc Xuyên tò mò ghé sát qua xem, sau đó cũng có biểu cảm y hệt Yêu Tử Yên.

Cách đó không xa, An Nặc, Mộc và Tháp Toa đang chơi Đấu Địa Chủ, nhưng sự chú ý của cả ba rõ ràng không hề đặt vào ván bài.

“Bình thường họ đều như vậy sao?”

Thật ra Mộc đã muốn hỏi từ nãy rồi, vả lại mấy người họ không tập trung đánh bài mà lại lén hóng chuyện ở đây thì đúng là hơi quá đáng.

Hóng chuyện sao có thể phân tâm được chứ?

“Ừm…” An Nặc nghiêm túc suy nghĩ một lát, “Thật ra lúc đầu hình như cũng không phải thế này, tóm lại là chẳng hiểu sao lại biến thành tình trạng hiện tại, không liên quan gì đến tôi cả.”

Mộc mỉm cười.

Nếu mà có liên quan thì vấn đề mới lớn đấy.

“Khụ, có lẽ giữa lão bản và Yêu Tử Yên đã xảy ra chuyện gì đó mà tôi không biết chăng.” An Nặc ho khẽ một tiếng, cuối cùng cũng nhận ra lời nói của mình có chỗ không ổn.

Tháp Toa thì hoàn toàn mang thái độ xem náo nhiệt, Chimera ngồi xổm bên cạnh nàng, ăn thịt khô do Tháp Toa đút cho.

“Không biết Elizabeth và những người khác bây giờ thế nào rồi.”

Tháp Toa kẹp một miếng thịt khô huơ huơ trước mặt Chimera, nhìn đầu nó xoay theo miếng thịt, vươn móng vuốt nhỏ liên tục cào cào, chơi rất vui vẻ.

“Môi trường của Hỗn Độn Chi Địa quá đặc biệt, chúng ta đã hoàn toàn mất liên lạc rồi.” Mộc lắc đầu.

Đây cũng là chuyện đã lường trước, năng lượng băng hoại đậm đặc sẽ ảnh hưởng đến ma lực, ở Koro thì đây là kết luận đã được nghiên cứu từ lâu.

“Các cô nói xem bên trong Hỗn Độn Chi Địa rốt cuộc trông như thế nào?” An Nặc nhắc đến một chủ đề mới.

“Tóm lại là tôi không biết.” Tháp Toa lắc đầu, đúng lúc Chimera sắp vồ được miếng thịt khô thì nàng nhấc lên rồi ném vào miệng mình, “Tôi có đến đó bao giờ đâu, meo.”

Mộc mở một chai CoCa-CoLa, uống một ngụm: “Nghe nói Hỗn Độn Chi Địa bị bao phủ bởi sương mù không bao giờ tan, các thể lây nhiễm có mặt ở khắp mọi ngóc ngách, mặt đất vì bị băng hoại ăn mòn nên đã kết tinh hoàn toàn.”

“Nghe có vẻ… hơi đáng sợ.” An Nặc nuốt nước bọt.

“Chỉ là suy đoán được mọi người công nhận hiện nay thôi.” Mộc cười cười, “Còn tình hình thực tế thế nào thì không ai nói rõ được.”

Bên kia.

Lạc Xuyên và Yêu Tử Yên vẫn đang ngẩn người.

Mỗ lão bản ngơ ngác nhìn tin nhắn nhận được trên điện thoại ma pháp, não nhất thời không thể xử lý lượng thông tin khổng lồ như vậy.

Đại Hiền Giả xuất hiện bên cạnh Áo Hi Á, còn cùng nàng chiến đấu ư?

Lạc Xuyên không thể hiểu nổi.

“Lạc Xuyên, ngươi có biết… Thôi bỏ đi, ta thấy ngươi cũng chẳng biết đâu.”

Yêu Tử Yên chọc chọc vào cánh tay Lạc Xuyên, vốn còn định hỏi hắn rốt cuộc là chuyện gì.

Nhưng thấy bộ dạng ngơ ngác của hắn, không cần hỏi cũng đã biết câu trả lời.

“Khoan đã, tại sao Đại Hiền Giả lại xuất hiện bên cạnh Áo Hi Á?” Lạc Xuyên không nhịn được hỏi.

Yêu Tử Yên nghe mà thấy buồn cười: “Đây không phải là thứ do ngươi tạo ra sao? Sao lại quay sang hỏi ta rồi?”

“… Hình như cũng đúng.”

Lạc Xuyên bị Yêu Tử Yên nói cho một câu đến nghẹn họng.

Việc ra mắt Vinh Quang đúng là từ đầu đến cuối đều do một mình hắn hoàn thành, dĩ nhiên giữa chừng cũng có một chút xíu sự trợ giúp nho nhỏ từ hệ thống, hoàn toàn có thể bỏ qua không tính.

Còn về mục đích ban đầu khi hắn sáng tạo ra Vinh Quang…

Hoàn toàn chỉ vì rảnh rỗi nhàm chán muốn tìm chút việc để làm, cộng thêm hy vọng những sự vật trong ký ức có thể xuất hiện ở đại lục Thiên Lan.

Dù sao thì các hoạt động giải trí ở thế giới này, theo hắn thấy, thực sự quá mức tẻ nhạt.

Là một người xuyên không đủ tiêu chuẩn, việc dốc sức phát triển các hoạt động giải trí là một quá trình cần thiết.

Nhưng nhìn lại bây giờ thì…

Lạc Xuyên thậm chí có chút nghi ngờ liệu suy nghĩ của mình lúc đó có bị ảnh hưởng gì không, và hệ thống đã đóng vai trò gì trong bóng tối.

Thuyết âm mưu bắt đầu nảy mầm trong đầu.

“Này, hệ thống, ngươi sẽ không lén lút sửa đổi suy nghĩ của ta đấy chứ?”

Lạc Xuyên quyết định hỏi thẳng, xem xem sự thật rốt cuộc là thế nào.

“… Xin lão bản đừng suy nghĩ lung tung.”

Hệ thống vẫn trả lời như mọi khi, nhưng giọng điệu lại không bình thản như thường lệ, Lạc Xuyên dường như nghe ra được một chút… mùi vị bất đắc dĩ?

“Đùa chút thôi.”

Lạc Xuyên cười cười, rồi giọng điệu trở nên nghiêm túc, “Đại Hiền Giả xuất hiện bên cạnh Áo Hi Á rốt cuộc là sao? Nhân vật trong Vinh Quang từ khi nào có thể được triệu hồi đến thế giới hiện thực như Hearthstone vậy?”

Hệ thống im lặng, không lập tức đưa ra câu trả lời.

Lạc Xuyên cũng không vội, kiên nhẫn chờ đợi.

Một lúc lâu sau, giọng nói của hệ thống lại vang lên trong đầu hắn, với một giọng điệu hỏi ngược lại hiếm thấy.

“Tại sao lão bản lại chắc chắn Vô Ngân Chi Mộng thuộc về thế giới hiện thực?”

Lạc Xuyên sững sờ, vô thức suy nghĩ theo lời của hệ thống.

Theo tình hình hiện tại, Vinh Quang đúng là không có khả năng triệu hồi nhân vật đến thế giới hiện thực, cả ở Koro hay đại lục Thiên Lan đều như vậy.

Phó bản mang tên Vô Ngân Chi Mộng rõ ràng là một ngoại lệ.

“Ý của ngươi là, Vô Ngân Chi Mộng là một thế giới hư ảo?” Lạc Xuyên hơi mơ hồ, “Hư ảo đối với khách hàng của cả hai thế giới ư? Cũng không đúng, Áo Hi Á và những người khác rõ ràng có thể đi vào mà.”

“Hệ thống chưa từng nói Vô Ngân Chi Mộng là hư ảo.”

Lạc Xuyên: “…”

Hay lắm, cái gì cũng nói một nửa thôi đúng không?

Hít sâu một hơi, cố gắng để tâm trạng bình tĩnh lại.

“Vậy rốt cuộc là tình hình thế nào?”

“Vô Ngân Chi Mộng là một khu vực đặc biệt, trong trường hợp cần thiết, một số sự vật không tồn tại trong thực tế có thể xuất hiện.”

“… Hết rồi?”

“Vì trải nghiệm game, những nội dung còn lại xin lão bản tự mình khám phá.”

“Trải nghiệm game? Hay thật, đời là một trò chơi đúng không?”

Hệ thống không nói gì nữa.

“Lạc Xuyên, ngươi không sao chứ?”

Kết thúc cuộc trò chuyện, ý thức quay về thực tại, Yêu Tử Yên đang ghé sát vào mặt Lạc Xuyên quan tâm nhìn hắn, không hiểu tại sao đang nói chuyện mà mỗ lão bản đột nhiên lại ngẩn người ra, mà sắc mặt còn thay đổi nữa.

“Không sao.” Lạc Xuyên ngồi thẳng dậy, thở phào một hơi, cuộc nói chuyện với hệ thống lần này khiến huyết áp của hắn có chút tăng cao.

Có lẽ do những chuyện gặp phải gần đây, hắn rất khó để có thể dùng góc nhìn của một người ngoài cuộc hoàn toàn để bình tĩnh nhìn nhận mọi việc như trước đây.

“Là hệ quản gia sao?” Yêu Tử Yên chớp chớp mắt, thông minh như nàng dễ dàng đoán ra nguyên do.

… Được rồi, chủ yếu là vì những chuyện liên quan đến Lạc Xuyên, nàng chỉ biết mỗi hệ quản gia mà thôi.

“Đúng vậy.” Lạc Xuyên gật đầu.

“Hai người cãi nhau à?” Yêu Tử Yên tay phải chống cằm, trong mắt lấp lánh ánh sáng mang tên ‘hóng chuyện’.

“… Ánh mắt này của ngươi là có ý gì?” Lạc Xuyên cạn lời.

“Quan tâm ngươi thôi mà.” Yêu Tử Yên cười cười, rót cho Lạc Xuyên một tách trà hoa. Nước trà màu nâu nhạt khẽ sóng sánh, hương hoa lan tỏa, khiến lòng người thư thái. “Uống trà đi.”

Nàng đẩy tách trà đến trước mặt Lạc Xuyên.

Trà rất ngon, mấu chốt nằm ở người pha trà.

“Rốt cuộc là sao vậy?” Yêu Tử Yên hỏi.

Lạc Xuyên chỉ lắc đầu.

Yêu Tử Yên thấy vậy cũng không tiện hỏi nhiều, cùng hắn uống trà.

“Vô Ngân Chi Mộng, cũng chính là bên trong Hỗn Độn Chi Địa, có chút khác biệt so với thế giới hiện thực, đó chính là nguyên nhân Đại Hiền Giả xuất hiện.”

“Tại sao?”

“Không biết.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!