Bạch lão và Cơ Vô Hối đều nhận ra, đây chính là giọng Lạc Xuyên.
Mây đen trên trời lập tức tản đi, ngay cả tia tử lôi vừa đánh xuống cũng hớt hải lộn trở về.
Điều này làm hai người chỉ muốn bật cười.
Ngươi chính là lôi kiếp thượng cổ cơ mà!
Tôn nghiêm của lôi kiếp thượng cổ rớt đâu mất rồi?
Đồng thời, đánh giá về thực lực của Lạc Xuyên trong lòng hai người càng thêm thâm sâu không thể lường.
Một chiêu giết chết Tôn Giả trong nháy mắt, một tiếng dọa lôi kiếp thượng cổ chạy mất dép!
Rốt cuộc tu vi của Lão Bản đã đạt tới trình độ nào rồi?
Tương tự như hai người, cư dân trong thành Cửu Diệu cũng đều nhìn thấy mây đen tan nhanh sau một tiếng quát.
Liễu Như Mị hít sâu một hơi, ánh mắt đã tiết lộ lúc này lòng nàng ta đang cực kì chấn động.
Nàng ta thực sự không thể tưởng tượng nổi, vị Lão Bản của Khởi Nguyên Thương Thành thoạt nhìn bình thường không có gì khác lạ, vậy mà xem ra thực lực chỉ sợ đã đạt tới cảnh giới Tạo Hóa rồi.
Chỉ một tiếng quát đã khiến lôi kiếp chạy mất, điều này có lẽ ngay cả đại năng thời thượng cổ cũng không làm nổi đâu nhỉ?
Liễu Như Mị âm thầm xếp Khởi Nguyên Thương Thành vào vị trí không thể động tới.
Đệ Ngũ Bá Đao cũng khiếp sợ ra mặt, đồng thời, đáy mắt còn hừng hực lửa nhiệt tình.
Thì ra người tu luyện còn có thể đưa thực lực của mình lên tới trình độ ngay cả thiên đạo cũng không dám chọc vào!
Và thế là Đệ Ngũ Bá Đao đã đặt Lạc Xuyên làm mục tiêu phấn đấu cho mình.
Các khách hàng khác của Khởi Nguyên Thương Thành cũng đều có suy nghĩ tương tự.
Đám cư dân của thành Cửu Diệu thì thở hắt ra một hơi nhẹ nhõm.
Rốt cuộc mây đen cũng tan rồi.
Còn sống, thật tốt quá...
Yêu Tử Yên làm bữa trưa cực ngon miệng, Lạc Xuyên hào hứng ăn đầy một bụng.
Dùng xong cơm trưa, hắn ra nằm dài trên xích đu ngoài cửa để tiêu thực.
Ăn no rồi, liền không thể tự chủ, chỉ muốn nằm dài ra đó...
Lạc Xuyên cảm thấy hắn chỉ xuôi theo ý nguyện của thân thể thôi, không phải vì lười...
Buổi chiều, Khởi Nguyên Thương Thành lại có một đám học viên của Lăng Vân học phủ và Huyền Nguyệt học phủ ghé thăm.
Khi thấy Lạc Xuyên đang chợp mắt trên ghế nằm ngoài cửa, cả đám đều kính nể và sùng bái ra mặt.
Lạc Xuyên không để ý đến bọn họ, tiếp tục ngủ.
"Các ngươi nói nghe coi, mây đen vừa rồi liệu có phải do Lão Bản làm ra không?"
Trên đường, Ngụy Khinh Trúc hưng phấn hỏi.
Tống Thu Ảnh gật đầu khẳng định: "Chắc chắn rồi! Ta dám khẳng định, đó chính là giọng của Lão Bản mà."
"Không biết rốt cuộc Lão Bản đã làm ra cái gì mà dẫn tới lôi kiếp mạnh như vậy nhỉ." Lâm Uyển Sương tò mò suy đoán.
Đoàn người mau chóng tới ngõ hẻm nơi Khởi Nguyên Thương Thành mở cửa, đi vào trong ngõ, lập tức thấy ngay Lạc Xuyên đang thoải mái phơi nắng ngoài cửa hàng.
"Nhìn kiểu gì cũng khó mà liên tưởng Lão Bản với những vị đại năng lánh đời nhỉ!" Ngụy Khinh Trúc khe khẽ thì thầm.
Tống Thu Ảnh và Lâm Uyển Sương gật đầu tán đồng.
Quả là rất có lý.
"Lão Bản." Ba người tới gần, chào hỏi Lạc Xuyên.
Lạc Xuyên đã nghỉ ngơi đủ giấc, vừa đúng lúc này tỉnh dậy, mở mắt liền thấy ba cô nương xinh đẹp.
Lạc Xuyên khẽ gật đầu: "Đến rồi à."
Ba người Ngụy Khinh Trúc ngày nào cũng tới Khởi Nguyên Thương Thành một chuyến.
Các nàng là lính đánh thuê, túi tiền không so được với đám học viên cùng những thành viên của các thế lực lớn kia, cho nên ngoài việc sử dụng không gian giả thuyết, các nàng rất hiếm khi mua những sản phẩm khác.
Ài, túi tiền có hạn, đành chịu thôi...
"Lão Bản, lôi kiếp lúc trước biến mất có phải..." Ngụy Khinh Trúc không hỏi hết câu nhưng ý đã rất rõ ràng.
Lạc Xuyên gật đầu.
Việc này chẳng có gì để giấu cả.
Huống hồ, giọng nói của hắn khi đó, chỉ sợ toàn bộ thành Cửu Diệu đều đã nghe rõ mồn một.
Khách hàng của Khởi Nguyên Thương Thành có thể nghe thấy cũng là chuyện bình thường.
✶ Thiên Lôi Trúc ✶ AI dịch nhanh