Lạc Xuyên lại lấy ra một hũ mật ong, phết đều lên mình con Thất Thải Lưu Ly Kê.
Lớp mật ong còn lấp lánh những tia sáng màu tím.
"Mật ong Tử Tiêu?" Trần Mặc lại một lần nữa kinh hãi thốt lên.
Hắn đã cạn lời rồi.
Mật Tử Tiêu là một loại linh vật trân quý không hề kém cạnh sen Thông Thiên.
Nó có thể tăng khả năng vượt qua thiên kiếp.
Thứ quý giá như vậy mà giờ lại bị đem ra làm đồ ăn, thật sự là phí của trời, đau lòng muốn chết.
Trần Y Y thì đã há hốc mồm khi chứng kiến cảnh này...
Nhìn Lạc Xuyên thuần thục dùng những linh vật quý giá để nấu ăn một cách phung phí như vậy, trong lòng Trần Mặc dấy lên ngàn vạn suy nghĩ.
Chuyện này thật sự quá mức phi thường!
Vị tiền bối này, ban đầu thì tự xưng là một Lão Bản, sau đó lại lấy ra không biết bao nhiêu thứ trân quý, cuối cùng lại đem những bảo vật đó chế biến thành đồ ăn, mà quan trọng nhất là, động tác lại vô cùng điêu luyện...
Nếu bây giờ Lạc Xuyên nói mình là một đầu bếp, có lẽ Trần Mặc cũng tin sái cổ!
Thời gian nhanh chóng trôi qua, mùi hương trong không khí đã nồng nàn đến tột cùng.
"Được rồi." Lạc Xuyên khẽ nói.
Hắn vung tay vào hư không, ngọn lửa tức thì tắt ngấm, con Thất Thải Lưu Ly Kê được bọc trong lá sen Thông Thiên bay thẳng vào tay hắn.
Trần Mặc và Trần Y Y đồng thời nuốt nước miếng ừng ực.
Bởi vì, nó thơm quá sức tưởng tượng!
Lạc Xuyên xé lớp lá sen bên ngoài, con Thất Thải Lưu Ly Kê được bao bọc bên trong dần dần lộ ra.
Lớp da vàng óng, hơi cháy xém, thỉnh thoảng còn lóe lên những tia sáng tím lấp lánh, thậm chí còn mang theo một luồng khí tức huyền diệu, phảng phất ẩn chứa đạo lý của đất trời.
Nó đã hấp thụ trọn vẹn tinh hoa của cả sen Thông Thiên và mật Tử Tiêu!
Ọc ọc ọc...
Một tràng âm thanh kỳ lạ vang lên từ đâu đó.
Sắc mặt của hai sư huynh muội lập tức đỏ bừng.
Suy nghĩ một lát, Lạc Xuyên xé con Thất Thải Lưu Ly Kê làm đôi rồi đưa cho hai người.
"Lão Bản, cho chúng tôi sao?" Trần Mặc không dám tin vào mắt mình.
Trần Y Y ngơ ngác nhận lấy, không quên cất giọng ngọt ngào cảm ơn: "Cảm ơn Lão Bản!"
Trần Mặc nhìn mà cạn lời.
Sư muội, muội cũng tự nhiên quá rồi đấy!
Hơn nữa, thứ quý giá như vậy, người ta cho sao muội có thể nhận chứ?
Tuy trong lòng nghĩ vậy, nhưng cơ thể của Trần Mặc lại vô cùng thành thật.
"Sư huynh, huynh nếm thử đi." Trần Y Y xé một miếng thịt Thất Thải Lưu Ly Kê đưa cho Trần Mặc.
Trần Mặc nhận lấy, cắn một miếng rồi từ từ nhấm nháp. Khi miếng thịt vừa vào miệng, hương thơm lập tức bùng nổ trong khoang miệng, đồng thời một luồng khí tức mát lành len lỏi khắp cơ thể, hẳn đó chính là hương vị độc đáo của sen Thông Thiên.
Da gà giòn tan, vị ngọt thanh mà không ngấy, thấm đẫm hương vị nồng nàn của mật Tử Tiêu.
Vừa ăn một miếng, Trần Mặc lập tức có cảm giác lâng lâng như đang bay lên mây...
Lạc Xuyên nếm thử một miếng, âm thầm thở dài.
So ra vẫn kém tay nghề của Yêu Tử Yên.
Thôi kệ, ăn tạm lót dạ vậy.
Không biết đến bao giờ Yêu Tử Yên mới trở về nữa...
Mùi hương nồng nàn theo gió lan tỏa đi rất xa.
Chẳng mấy chốc, một tiếng gầm rú từ xa vọng lại.
Trần Mặc biến sắc: "Không ổn rồi, Lão Bản, mùi hương này đã thu hút yêu thú gần đây kéo tới."
Mùi hương quyến rũ thế này, ngay cả bọn họ còn suýt không kiềm chế nổi, huống chi là đám yêu thú chỉ biết ăn tươi nuốt sống kia.
Lạc Xuyên bình thản đáp: "Không sao, đến bao nhiêu, giết bấy nhiêu."
Giọng điệu tuy bình thản nhưng lại ẩn chứa một khí phách ngút trời.
Trần Mặc ngẩn người.
Lúc này hắn mới sực nhớ ra, vị Lão Bản trước mắt chính là một cường giả tuyệt thế có thể che đậy cả nhân quả...
"À phải rồi, cái này cho các ngươi." Lạc Xuyên ném vài thứ về phía Trần Mặc.
Trần Mặc vội vàng đưa tay bắt lấy theo bản năng.
Khi nhìn rõ thứ trong tay mình, vẻ mặt hắn không giấu được niềm vui sướng.
Đó là lông đuôi của Thất Thải Lưu Ly Kê
❇ Thiên Lôi Trúc ❇ Cộng đồng dịch giả