"Tiền bối, ta sai rồi!"
"Ta có mắt như mù, đã xúc phạm đến tiền bối! Xin ngài giơ cao đánh khẽ!"
"Tha mạng..."
Mười mấy giây sau, một bóng đen khổng lồ văng ngược về phía sau, nện uỳnh xuống đất.
Bóng đen chính là con Hắc Hổ vừa nãy còn oai phong lẫm liệt.
Nhưng Hắc Hổ lúc này trông thảm hại đến không nỡ nhìn.
Toàn thân nó dính đầy lá cây và bụi bặm, đôi tai ủ rũ cụp xuống, khí tức cũng trở nên vô cùng hỗn loạn.
Hai móng hổ to bự ôm chặt lấy đầu, trông buồn cười khó tả.
Từ đầu đến cuối, Hắc Hổ chỉ kịp vung ra một móng.
Sau đó, nó hoàn toàn rơi vào trạng thái bị cho ăn đòn.
Hắc Hổ vừa ấm ức tủi thân muốn chết, vừa hối hận đến thối ruột.
Kẻ này có thể nghiền áp nó nhanh chóng như vậy, thực lực ít nhất cũng phải thuộc cấp bậc Tôn Giả, thậm chí còn là một Tôn Giả không phải dạng vừa.
Ngươi đã có thực lực cỡ này rồi thì sao còn rảnh rỗi nhảy nhót trên tán cây làm gì? Sao không bay thẳng một mạch đi cho rồi?
Mình cũng thật là xui xẻo. Chỉ muốn kiếm chút đỉnh dằn túi thôi, ai dè lại chọc phải một tay sát thần như vậy.
Đúng là bị sao chổi chiếu trúng đầu mà.
Tuy trong lòng nghĩ vậy nhưng Hắc Hổ tuyệt đối không dám hó hé nửa lời.
"Cảm tạ tiền bối đã tha mạng," Hắc Hổ thận trọng nói.
Qua đó có thể thấy, con Hắc Hổ này có phần khác biệt so với yêu thú bình thường.
Yêu thú thường có tính tình cực kỳ cứng cỏi, nhưng con Hắc Hổ này lại hiểu sâu sắc thế nào là mềm nắn rắn buông, biết tiến biết lùi.
Lạc Xuyên không nói gì, khiến Hắc Hổ bắt đầu căng thẳng cả người.
"Bản tôn còn thiếu một vật cưỡi."
Một giọng nói bỗng vẳng đến bên tai Hắc Hổ, ý tứ không thể rõ ràng hơn.
Hắc Hổ sửng sốt, sau đó, một ngọn lửa giận dữ bùng lên trong lòng.
Tuy nó sợ chết thật đấy, nhưng thân là yêu thú Vấn Đạo, chút tôn nghiêm cơ bản vẫn phải có chứ.
Đi làm vật cưỡi cho loài người ư?
Sự nhục nhã này ai mà chịu nổi?
"Đừng vội từ chối, ngươi xem thử cái này trước đã." Lạc Xuyên chìa tay ra, trong lòng bàn tay xuất hiện một túi Snack Cay.
Hắc Hổ nghi hoặc nhìn Lạc Xuyên.
Tên nhân loại này, sao lại không chơi theo bài bản thế nhỉ?
Thôi kệ, cứ xem xem thế nào đã.
Lạc Xuyên xé gói Snack Cay, lập tức, một mùi hương cay nồng lan tỏa trong không khí, quyến rũ đến lạ thường.
Hắc Hổ âm thầm nuốt nước miếng đánh ực.
Nhưng nó vẫn không hề dao động.
Muốn dùng mỹ thực mua chuộc ta ư? Nằm mơ đi!
Lạc Xuyên suy nghĩ một chút, lại lấy ra một chai nước khoáng.
Hắc Hổ càng thêm nghi hoặc, không rõ rốt cuộc Lạc Xuyên muốn làm gì.
"Thứ này có thể nâng cao tư chất của ngươi," Lạc Xuyên giải thích.
Nghe vậy, Hắc Hổ tức thì trợn trừng hai mắt.
Nâng cao tư chất?
Thật sự chưa nghe nói tới điều này bao giờ.
Nó dán chặt mắt vào chai nước khoáng trong tay Lạc Xuyên, ánh mắt tràn đầy khát vọng.
Là một yêu thú, nó hiểu quá rõ tầm quan trọng của tư chất.
Về việc Lạc Xuyên có lừa mình hay không, Hắc Hổ chẳng hề lo lắng.
Dẫu sao, thực lực hai bên chênh lệch một trời một vực, tên nhân loại này chẳng cần phải bày trò lừa gạt nó.
"Tiền bối, ngài nói thật chứ?" Hắc Hổ run giọng hỏi.
"Ngươi thử một cái là biết ngay." Lạc Xuyên thảy chai nước khoáng cho nó.
Hắc Hổ há miệng, ngoạm lấy chai nước, sau đó cắn vỡ rồi nuốt chửng.
Lạc Xuyên nhìn nó, khóe miệng hơi giật nhẹ.
Lần đầu tiên hắn thấy phong cách uống nước khoáng đơn giản mà thô bạo như vậy đấy.
Chuyện xảy ra tiếp theo cũng không có gì lạ.
Bởi vì được nâng cao tư chất, quanh người Hắc Hổ xuất hiện một lốc xoáy linh lực, khí thế vô cùng kinh người.
Điểm đáng chú ý nhất là trên bộ lông đen nhánh của nó bỗng xuất hiện những hoa văn màu vàng sẫm, mang lại cho Hắc Hổ một vẻ tôn quý lạ thường, tựa như khí chất toát ra từ mái tóc tím và đôi mắt tím của Yêu Tử Yên.
Chẳng biết vì sao, nhìn Hắc Hổ, Lạc Xuyên bỗng liên tưởng tới khí chất đặc biệt của Yêu Tử Yên.