Trông vẻ mặt nghiêm nghị của hai con yêu thú, lòng tò mò của Lạc Xuyên bắt đầu trỗi dậy.
Nguyên nhân thực sự ư?
Xem ra lần mở di tích thượng cổ này có vấn đề lớn đây!
"Ừ, nói đi." Lạc Xuyên bình thản gật đầu.
"Lão Bản, vậy để ta nói." Hổ Cuồng hít sâu một hơi, chuẩn bị tiết lộ.
Nhưng ngay vào lúc này, sắc mặt Lạc Xuyên bỗng dưng thay đổi.
Bởi vì trong đầu hắn vừa vang lên một giọng nói dồn dập.
"Cảnh báo! Nhân viên cửa hàng Yêu Tử Yên đang gặp phải nguy hiểm đe dọa đến tính mạng, có muốn lập tức truyền tống tới nơi không?"
Với Lạc Xuyên, sự an nguy của Yêu Tử Yên dĩ nhiên được đặt lên hàng đầu.
Hắn không hề do dự, lập tức chọn "Có".
Ngay sau đó, một hoa văn huyền ảo xuất hiện trong mắt Lạc Xuyên, ẩn chứa sức mạnh ảo diệu vô song.
Không gian được phân tích triệt để, hắn thậm chí còn có thể thấy rõ từng nếp uốn của nó.
Lạc Xuyên xé mạnh một cái, một khe hở không gian đen kịt hiện ra, bên trong là những dòng chảy không gian vô tận đang cuồn cuộn ngược xuôi.
Lạc Xuyên cất bước đi vào, thân hình biến mất trong nháy mắt.
Chỉ một tích tắc sau đó, khe hở không gian cũng khép lại.
Hổ Cuồng và Ma Viên trợn mắt há mồm, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Chuyện gì vậy?
Vì sao bỗng nhiên đi luôn rồi?
"Lão Bản đi mất rồi?" Mấy giây sau, Hổ Cuồng lẩm bẩm như không tin nổi.
Ma Viên thoáng suy tư, gật đầu: "Nếu hai ta không hoa mắt thì hình như đúng là vậy đó."
Hổ Cuồng cũng đã nhớ ra, trước khi rời đi, đáy mắt Lạc Xuyên toát lên sự lo lắng tột độ.
Tuy mới quen biết Lạc Xuyên không được bao lâu nhưng Hổ Cuồng cũng đã nắm khá rõ tính cách của hắn.
Hắn gần như không bao giờ để lộ cảm xúc, như thể mọi thứ trong thế gian này đều không đáng để hắn bận tâm.
Hổ Cuồng không hiểu, rốt cuộc là có chuyện gì mới khiến Lạc Xuyên lo lắng đến nỗi vội vã rời đi không nói một lời như vậy?
"Có lẽ, Lão Bản có chuyện gì đó cực kỳ quan trọng." Suy nghĩ một chút, Ma Viên đưa ra một lời giải thích hợp lý.
Hổ Cuồng gật đầu.
"Hiện giờ di tích thượng cổ đã xuất hiện, chẳng bao lâu nữa sẽ mở ra hoàn toàn. Vậy cũng có nghĩa là nghi thức tế tự hẳn cũng coi như thành công rồi nhỉ?"
Ma Viên nghĩ tới điều gì đó, bèn đưa mắt nhìn về phía hư ảnh của di tích thượng cổ kia.
"Tất nhiên rồi. Chuyện do đích thân Đại Tế Ti làm, chúng ta còn cần lo lắng sao." Hổ Cuồng cười nói.
"Chỉ tiếc hiện giờ hoàng tộc yêu thú không có người đứng đầu, bằng không, dãy núi Cửu Diệu này há là nơi đám tu luyện giả của Nhân tộc có thể đặt chân tới?"
Bỗng nghĩ tới điều gì, giọng Ma Viên đột nhiên trở nên lạnh lẽo.
"Yêu Đế đại nhân đã bế quan, không biết bao giờ mới xuất quan nữa." Hổ Cuồng thở dài.
Ong ong ong...
Bỗng đâu đó vang lên những tiếng rung chấn dồn dập.
Hổ Cuồng và Ma Viên đồng thời biến sắc.
Thanh âm này chính là phương thức truyền tin đặc thù của hoàng tộc yêu thú, hơn nữa, chỉ khi lâm vào tình trạng cực kỳ khẩn cấp mới được sử dụng.
Trước mặt Hổ Cuồng và Ma Viên chợt xuất hiện một mảnh vảy màu đen bóng lớn chừng bàn tay.
Chiếc vảy đó đen kịt toàn thân, dường như có thể nuốt chửng cả những tia sáng mạnh nhất.
Lúc này, một tia thần niệm dao động trên mảnh vảy vang lên trong đầu chúng.
"Tế tự gặp nguy, lập tức quay về hỗ trợ."
Trong thần niệm chỉ có một tin tức ngắn gọn này.
Hổ Cuồng và Ma Viên khiếp sợ, ngay sau đó, đáy mắt cả hai lóe lên ngọn lửa giận dữ vô tận.
Chỉ có hoàng tộc yêu thú mới biết rõ, lần tế tự này có ý nghĩa cực kỳ trọng đại với tương lai của Yêu tộc!
Bọn họ đã chuẩn bị suốt mấy trăm năm, không thể có bất kỳ sơ suất nào!
Khí tức hủy thiên diệt địa, tràn ngập sự bạo ngược vô song, bỗng chốc bùng nổ từ trên người một hổ một vượn