Hổ Cuồng cười đắc ý: "Ta đã thức tỉnh huyết mạch Hắc Ám Thiên Hổ rồi!"
Chúng yêu thú hoàng tộc kinh ngạc tột độ.
Hắc Ám Thiên Hổ, đó là chủng tộc thần thú thời thượng cổ.
Không ngờ Hổ Cuồng lại may mắn đến vậy, thức tỉnh được cả huyết mạch Hắc Ám Thiên Hổ?
Quả nhiên là ngốc có cái phúc của ngốc!
Ma Viên cũng không cam lòng yếu thế, những đường vân màu đỏ trên cánh tay hắn ta cũng bừng lên ánh sáng rực rỡ: "Huyết mạch Đấu Chiến Thánh Viên!"
Bọn họ đã cạn lời.
Xác suất để hai người liên tiếp thức tỉnh huyết mạch thần thú quả thực cực kỳ thấp!
"Chẳng lẽ..."
Đại Tế Ti bỗng nhiên nghĩ tới điều gì đó, nhìn về phía Lạc Xuyên.
"Hắc hắc, chúng ta đều uống nước khoáng." Hổ Cuồng cười khà khà, thật thà bổ sung.
Nghe vậy, ai nấy đều tỏ ra ngưỡng mộ.
"Khụ khụ, ta cũng thức tỉnh huyết mạch." Yêu Tử Yên ho khẽ một tiếng, chậm rãi nói.
Sau lưng nàng, một hư ảnh Cửu Vĩ Yêu Hồ hiện ra, mang theo khí chất cao quý màu tím.
Tử Thiên Hồ, thần thú thượng cổ!
Có thể thấy rõ ràng, cường độ huyết mạch của Yêu Tử Yên mạnh hơn huyết mạch của Ma Viên và Hổ Cuồng không biết bao nhiêu lần.
Dù sao đó cũng là Thần Tài...
Mọi người đã không biết phải nói gì.
"Tử Yên tỷ, tỷ quen biết Lão Bản như thế nào vậy?" Hổ Cuồng tò mò hỏi.
Hắn ta đã biết Lạc Xuyên ở đây hoàn toàn là vì Yêu Tử Yên.
Yêu Tử Yên kết bạn với một tồn tại như vậy từ khi nào?
Thắc mắc của Hổ Cuồng cũng chính là nỗi băn khoăn trong lòng đám yêu thú hoàng tộc.
"Ta là nhân viên của Cửa Hàng Khởi Nguyên." Yêu Tử Yên cười nói.
"Thì ra là thế."
Mọi người bừng tỉnh.
Nói như vậy, cách xưng hô "Lão Bản" lúc trước cũng được giải thích rõ ràng.
Đối với chuyện Yêu Tử Yên là nhân viên phục vụ, thật ra bọn họ cũng chẳng thấy có gì không ổn.
Cũng bình thường thôi!
Hổ Cuồng còn là vật cưỡi kia kìa!
"Cái kia, Lão Bản, chúng ta có thể mua hàng hóa của cửa hàng không?" Đại Tế Ti xoa xoa tay, hỏi.
"Đương nhiên là có thể." Lạc Xuyên gật đầu: "Mặt khác, đừng quên một chuyện!"
Đột nhiên, giọng điệu của Lạc Xuyên thay đổi.
Đại Tế Ti bất giác cảm thấy căng thẳng.
"CoCa-CoLa, mười linh tinh một chai, nhớ trả tiền đấy." Lạc Xuyên thản nhiên nói.
Đại Tế Ti đầu tiên là sững sờ, sau đó dở khóc dở cười.
Chuyện mười linh tinh mà Lão Bản ngài cũng nhớ dai thế!
Phụt!
Ngược lại, Yêu Tử Yên đã chực bật cười thành tiếng.
Sau khi nhìn thấy vẻ mặt của Lạc Xuyên, nàng vội vàng che miệng lại.
Nhưng đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết và bờ vai không ngừng run rẩy đã tố cáo tâm trạng của nàng...
Theo quan điểm của Lạc Xuyên, mười linh tinh cũng là tiền mà!
Làm gì có đạo lý cho không biếu không!
Đạo lý "Không góp từng bước chân, sao đi được ngàn dặm; không góp từng dòng nước nhỏ, sao thành được sông lớn", Lạc Xuyên thấm thía sâu sắc.
"Tỷ tỷ, Lão Bản nào cũng thế ạ?" Vẻ mặt của Yêu Tử Nguyệt có chút quái dị.
"Ừm…" Yêu Tử Yên ngẫm nghĩ, lắc đầu nói: "Lão Bản chỉ là người rất coi trọng quy tắc thôi, chứ ngày thường tốt tính lắm!"
"À."
Yêu Tử Nguyệt gật đầu cho qua chuyện.
Rất rõ ràng, nàng vẫn bán tín bán nghi...
"Hiện tại chỉ còn hai loại hàng hóa."
Lạc Xuyên vung tay, một màn hình ánh sáng bán trong suốt hiện ra.
Phía trên có bốn loại hàng hóa.
Tuy nhiên, Quỳnh Tương Lộ và Nước Khoáng đều đã chuyển sang màu xám, cho thấy đã hết hàng.
"Các ngươi có thể tự mua. Ngoài ra còn có quy định ở phía dưới, các ngươi xem qua đi."
Sự chú ý của đám yêu thú hoàng tộc đã hoàn toàn bị màn hình ánh sáng xuất hiện từ hư không này thu hút.
Bọn họ còn chưa bao giờ gặp qua một thứ mới lạ như vậy