Máu tươi nhỏ xuống trang giấy trắng, để lại một vệt màu tím huyền ảo.
Ngay sau đó, trang giấy bắt đầu rung lên, tỏa ra những luồng sáng vấn vít.
Giây tiếp theo, nó hóa thành một tia sáng rồi hòa vào cơ thể Yêu Tử Yên.
Yêu Tử Yên hơi sửng sốt.
Nàng không nhận ra cơ thể có gì bất thường.
Điểm khác biệt duy nhất chính là cảm giác của nàng đối với cửa tiệm này.
Đây là một cảm giác vô cùng kỳ diệu, ở trong tiệm, nàng bỗng có một cảm giác an toàn đến lạ.
Hệt như cảm giác được ở bên cạnh các bậc trưởng bối khi còn thơ bé.
"Ký kết hợp đồng thành công! Chúc mừng ký chủ đã chiêu mộ được nhân viên phục vụ đầu tiên, phần thưởng đã được gửi đi, vui lòng kiểm tra!"
"Phân tích nhân vật: Không tương thích với vị trí đề cử."
"Tên: Yêu Tử Yên. Chức vị hiện tại: Nhân viên phục vụ của Khởi Nguyên Thương Thành. Chức vị đề cử: Bà chủ."
"Có muốn tiến hành sửa đổi không?"
Tiếng thông báo của hệ thống liên tục vang lên trong đầu Lạc Xuyên.
Hệ thống, mày ngứa đòn à?
"Không." Lạc Xuyên trả lời trong đầu.
"Chức vị hiện tại không phù hợp với chức vị đề cử, xin ký chủ xác nhận lại."
"Xác nhận."
Lạc Xuyên chỉ muốn thầm đảo mắt khinh bỉ.
"Xác nhận thành công. Nhắc nhở thân thiện, chức vị của Yêu Tử Yên có thể được sửa đổi bất cứ lúc nào."
Lạc Xuyên: …
Thấy sắc mặt Lạc Xuyên thay đổi liên tục, Yêu Tử Yên có phần dè dặt hỏi: "Lão Bản, sao vậy?"
Lạc Xuyên lắc đầu: "Không có gì. Chúc mừng cô đã trở thành nhân viên chính thức của Khởi Nguyên Thương Thành."
Yêu Tử Yên mỉm cười gật đầu.
Không biết đã bao lâu rồi nàng mới lại có được niềm vui từ tận đáy lòng như thế này.
Có lẽ, trở thành một nhân viên trong cửa tiệm này cũng là một chuyện không tồi.
Trong đầu Yêu Tử Yên bất giác nảy ra suy nghĩ như vậy.
"Đúng rồi." Lạc Xuyên lúc này bỗng nghĩ đến điều gì đó: "Tay cô đang bị thương đúng không? Đi lấy một chai CoCa-CoLa uống đi."
CoCa-CoLa?
Yêu Tử Yên có chút nghi hoặc, bởi vì nàng không biết CoCa-CoLa rốt cuộc là thứ gì.
"À phải rồi, quên chưa giới thiệu với cô." Lạc Xuyên chỉ vào kệ hàng bằng lưu ly, nói: "Hiện tại trong tiệm có ba loại hàng hóa, lần lượt là CoCa-CoLa, Snack Cay và Quỳnh Tương Lộ."
"Vừa rồi chắc cô đã thấy Quỳnh Tương Lộ, chính là thứ cô uống tối qua đấy."
Tối qua… mình uống Quỳnh Tương Lộ?
Yêu Tử Yên chợt nhớ lại lúc tỉnh dậy tối qua, quả thật nàng có thấy Lạc Xuyên cho mình uống thứ gì đó đựng trong một chiếc bình ngọc lạnh.
Trời ạ, chẳng lẽ hôm qua mình đã uống hết 100.000 linh tinh sao?
Dù là một Tôn Giả, Yêu Tử Yên cũng không khỏi thấy đau lòng muốn chết.
"Nhưng cô không cần lo lắng, là nhân viên của tiệm, đây đều là phúc lợi cơ bản, sẽ không bắt cô trả tiền đâu." Lạc Xuyên nói tiếp.
Trên hợp đồng đã ghi rõ, khi nhân viên của tiệm gặp nguy hiểm đến tính mạng thì có thể sử dụng hàng hóa trong tiệm vô điều kiện.
Bình thường, nhân viên phục vụ được sử dụng miễn phí các sản phẩm không tiêu hao trong cửa hàng.
Còn về cái gì là hàng hóa tiêu hao, Lạc Xuyên cũng không biết, dù sao thì bây giờ trong tiệm cũng chỉ có vỏn vẹn ba loại hàng hóa.
Phúc lợi này cũng chẳng khác của Lão Bản là bao, chỉ là có thêm chút hạn chế mà thôi.
Lạc Xuyên lại nói tiếp: "Về phần CoCa-CoLa và Snack Cay, lúc trước cô cũng thấy rồi, chính là thứ mà mấy người Ngụy Khinh Trúc đã mua, hai loại này thì không có giới hạn tồn kho. Phần giới thiệu về chúng đều có ở bên dưới kệ hàng, lát nữa cô tự xem là được."
"Còn về lương của cô." Lạc Xuyên suy nghĩ một chút rồi nói: "Tạm thời mỗi ngày một gói Snack Cay và một chai CoCa-CoLa nhé. Đương nhiên, ăn ở đều miễn phí."
Yêu Tử Yên gật đầu.
Cứ như vậy, một đại yêu thú hoàng tộc đã thành công trở thành một nhân viên phục vụ quèn trong cửa tiệm của Lạc Xuyên.
Sau đó, Yêu Tử Yên đi tới trước kệ hàng, bắt đầu cẩn thận tìm hiểu thông tin về các món hàng.
Một lát sau, nàng nhìn vào phần giới thiệu trước mặt mà trợn mắt há hốc mồm.
CoCa-CoLa, giá bán 10 linh tinh, có thể hồi phục mọi vết thương không chí mạng trong nháy mắt.
Snack Cay, giá bán 100 linh tinh, tăng cường thực lực trong thời gian ngắn, hiệu quả có thể cộng dồn.
Quỳnh Tương Lộ với hiệu quả kinh khủng nhất thì nàng đã được trải nghiệm, tạm thời không bàn tới…
Yêu Tử Yên tự nhận mình đã rời khỏi Thiên Lan Đại Lục nhiều năm, kiến thức cũng xem như rộng rãi.
Nhưng lúc này, nàng chỉ cảm thấy mình chẳng khác nào một kẻ nhà quê chưa từng trải sự đời...