Chẳng lẽ tên Bộ Ly Ca kia chưa nói đến chuyện Cây Thế Giới sao?
Tuy trong lòng có chút khó hiểu, nhưng vẻ mặt Lạc Xuyên vẫn không đổi, hắn bình thản gật đầu: "Đúng vậy."
"Cây nhỏ này trông thật xinh xắn!" Bộ Thi Ý cảm thán.
Nàng thầm nghĩ, nếu trong phòng mình cũng bày một chậu cây như vậy, chắc chắn sẽ rất tuyệt…
Lạc Xuyên nhìn nét mặt của Bộ Thi Ý, gần như đã đoán ra được suy nghĩ của nàng.
Suy nghĩ một lát, Lạc Xuyên quyết định không nói cho nàng biết chậu cây này thực chất là Cây Thế Giới.
Mà trong suốt quá trình đó, Cây Thế Giới vẫn luôn giả chết, không hề nhúc nhích…
"Lão Bản, ngài nói có không gian bán vũ khí, ở đâu vậy?"
Sau khi ngắm nghía chậu cây trong tiệm xong, cuối cùng Bộ Thi Ý cũng nhớ ra chuyện chính.
Có điều, nàng nhìn quanh Khởi Nguyên Thương Thành một vòng mà cũng không thấy có thêm thứ gì mới.
Lạc Xuyên chỉ vào hoa văn lối vào trên vách tường, nói: "Nơi đó chính là không gian bán vũ khí, bên trong rất đơn giản, không khác gì mấy so với trong thế giới ảo."
"Vâng vâng, ta biết rồi." Bộ Thi Ý liên tục gật đầu.
Đối với việc lối vào không gian bán vũ khí lại là một hình vẽ trên tường, Bộ Thi Ý hoàn toàn không thấy ngạc nhiên chút nào.
Với những thứ trong Khởi Nguyên Thương Thành, dù có kỳ lạ đến đâu thì nàng cũng quen rồi…
Giống như Bộ Ly Ca, lúc vừa bước vào không gian bán vũ khí, Bộ Thi Ý cũng chấn động không thôi.
Không gian lớn như vậy, rốt cuộc Lão Bản đã tạo ra bằng cách nào?
Trong phút chốc, hình tượng của Lạc Xuyên trong lòng nàng lại càng thêm cao lớn và bí ẩn…
Kiếm thật sự là một loại vũ khí vô cùng đặc biệt.
Không chỉ lưu truyền rộng rãi, được vô số người tu luyện yêu thích, mà uy lực cũng không hề tầm thường.
Đúng vậy, vũ khí mà Bộ Thi Ý vừa ý cũng là một thanh kiếm.
Kiếm tên Thu Thủy.
Toàn thân kiếm lóe lên ánh sáng lạnh lẽo như băng giá, mang theo một vẻ tiêu điều.
Khác với sự bá đạo của thanh Xích Tiêu của Bộ Ly Ca, Thu Thủy lại mang một khí chất cao ngạo, trong trẻo nhưng lạnh lùng.
Có lẽ, điều này cũng liên quan đến tính cách của chính họ.
Tuy rằng thường ngày Bộ Ly Ca quả thật có chút không đáng tin lại còn hay tấu hài, nhưng không thể phủ nhận, hắn ta có một trái tim của cường giả!
Hoặc là, có lẽ, chắc là thế…
Giá bán của Thu Thủy là khoảng 9.000 linh tinh, một món linh khí Thiên cấp.
Đương nhiên Bộ Thi Ý mang đủ linh tinh.
Cảnh giới Thần Hồn đã có thể khống chế linh khí Thiên cấp.
Hơn nữa, vũ khí bán ra từ Khởi Nguyên Thương Thành chắc chắn sẽ lập tức nhận chủ thành công.
Vì vậy, lúc nhận được Thu Thủy, Bộ Thi Ý đã hưng phấn thử nghiệm ngay.
Có điều, đối với không gian bán vũ khí này, Bộ Thi Ý cũng có một chút thắc mắc.
Chính là cái hố to đầy thạch anh màu xanh sẫm cách đó không xa kia, rốt cuộc là sao?
Lão Bản sẽ vô duyên vô cớ làm ra thứ này ư?
Hiển nhiên là không thể nào.
Xem ra Lão Bản tạo ra cái hố to này, hẳn là có dụng ý sâu xa nào đó.
Bộ Thi Ý thầm nghĩ trong bụng.
Nhưng nếu nàng biết, thật ra đây là do Lạc Xuyên thử nghiệm vũ khí U Năng tạo thành, không biết nàng sẽ có cảm nghĩ gì…
Thử nghiệm vũ khí xong, dĩ nhiên không thể bỏ qua trò chơi và các món hàng khác của Khởi Nguyên Thương Thành.
Trình tự của Bộ Thi Ý cũng giống hệt Bộ Ly Ca, CoCa-CoLa, Snack Cay, mì ăn liền, mỗi loại lấy một phần…
Trong lúc Bộ Thi Ý đang chờ mì ăn liền, Giang Thánh Quân đúng hẹn mà đến.
"Thi Ý, ta biết ngay là ngươi ở trong này mà." Giang Thánh Quân mỉm cười ôn hòa khi nhìn thấy Bộ Thi Ý.
"Ừm." Bộ Thi Ý gật đầu, thái độ không nóng không lạnh.
Giang Thánh Quân mỉm cười, cũng không để tâm.
Hắn ta đã không còn là thiếu niên bồng bột của mấy tháng trước nữa rồi…