"Lão Bản, bọn tôi đã suy nghĩ kỹ rồi." Sau một hồi trầm tư, Chu Hổ mỉm cười nói.
Những người khác cũng gật đầu hưởng ứng.
"Vậy thì tốt." Lạc Xuyên gật đầu.
Ngay sau đó, vài tờ giấy trắng lơ lửng hiện ra giữa không trung, từng dòng chữ lần lượt hiện lên trên giấy.
Thấy cảnh tượng này, mọi người lại được một phen trầm trồ kinh ngạc.
"Đây là hợp đồng, nếu không có vấn đề gì thì dùng linh lực ký tên vào là được." Lạc Xuyên nói.
Khi tiếp xúc với linh lực, một tờ hợp đồng liền hóa thành một luồng sáng rồi bay vào tay Lạc Xuyên.
Mọi người lại một lần nữa tiến vào khu vực vũ khí, ai nấy đều mua món vũ khí mình ưng ý.
Đương nhiên, bọn họ sẽ không giống như Bộ Thi Ý và Bộ Ly Ca, vung tay chi gần một vạn linh tinh để tậu linh khí Thiên cấp.
Linh khí Địa cấp là quá đủ xài rồi.
Sau khi mua vũ khí xong, theo thông lệ, tất cả đều tiến vào thế giới ảo.
"Mấy ngày không chơi game, tay nghề có hơi bị lụt rồi." Chu Hổ cười ha hả.
"Các ngươi định chơi chế độ nào?" Ngụy Khinh Trúc tò mò hỏi.
"Đương nhiên là chế độ Đấu Trường trong Tháp Thí Luyện rồi." Lâm Uyển Sương cười đáp. "Vừa mới mua vũ khí, muốn vào đó làm vài ván cho quen tay."
"Cũng đúng." Ngụy Khinh Trúc gật đầu.
Thời gian chơi tổng cộng là ba tiếng, các chế độ khác nhau đều có người tham gia.
Trong chế độ giải trí, Tống Thu Ảnh lại kích hoạt được một nhiệm vụ, nhận phần thưởng tăng vĩnh viễn 1% tu vi, khiến ai nấy đều không khỏi ghen tị.
Tuy 1% nghe có vẻ không nhiều, nhưng cũng đủ để so với thành quả tu luyện trong một thời gian ngắn.
…
Hoàng hôn buông xuống, màn đêm dần bao phủ.
Sau khi nhóm người Ngụy Khinh Trúc rời đi, Khởi Nguyên Thương Thành cũng không có thêm vị khách nào mới.
Giờ đây, toàn bộ thời gian của Khởi Nguyên Thương Thành đều thuộc về Lạc Xuyên.
Đương nhiên, còn có cả cô nhân viên của tiệm.
Chỉ là bây giờ Yêu Tử Yên lại không ở đây…
Lạc Xuyên đội mũ giáp lên, quen đường quen lối chọn ngay chế độ Khiêu Chiến của Tháp Thí Luyện.
Trước đó, Lạc Xuyên đã vượt qua ải Quỷ Diện Đằng ở tầng thứ tư.
Trong chế độ Khiêu Chiến, chỉ cần vượt qua được chế độ thường của cảnh giới hiện tại là có thể mở khóa chế độ khó.
Thực lực thật sự của Lạc Xuyên tuy chỉ là tam giai, nhưng lại không thể đo lường bằng lẽ thường.
Vì vậy, hắn đã sớm có thể mở khóa chế độ khó.
Có điều, Lạc Xuyên là một người có lý tưởng.
Hắn muốn thử xem, với chế độ thường, rốt cuộc mình có thể leo lên tới tầng mấy.
Bây giờ, Lạc Xuyên cảm thấy tầng bốn không còn gì để mình học hỏi thêm nữa, hôm nay hắn quyết định khiêu chiến tầng năm.
[Hệ thống: Chuẩn bị dịch chuyển đến chế độ thường tầng năm. Bạn có muốn tiếp tục?]
Lạc Xuyên chọn "Có".
Khung cảnh trước mắt lóe lên.
Lạc Xuyên phát hiện mình đang đứng trên một đỉnh núi tuyết.
Gió lạnh buốt xương gào thét, những bông tuyết li ti sắc như dao lam cứa vào da thịt.
Nhiệt độ xung quanh cũng cực thấp, người bình thường dù chỉ ở đây một lát e rằng cũng sẽ bị bỏng lạnh nghiêm trọng.
Lạc Xuyên thầm thắc mắc.
Đối thủ tầng năm... đâu nhỉ?
Ồ?
Bỗng nhiên, Lạc Xuyên chú ý tới điều gì đó, miệng bất giác thốt lên một tiếng kinh ngạc.
Giữa biển tuyết trắng mênh mông vô tận, đột ngột xuất hiện một màu xanh biếc.
Đó là một ngọn cỏ nhỏ trông có vẻ yếu ớt.
Có thể sinh trưởng trên đỉnh núi tuyết này, đủ để thấy sự phi thường của nó!
Nhưng đồng tử Lạc Xuyên bỗng co rụt lại, tựa như gặp phải đại địch.
Bởi vì hắn cảm nhận được một luồng uy hiếp chết người từ ngọn cỏ nhỏ này.
Cảm giác như đang đối mặt với một thanh thần kiếm sắc bén, không gì cản nổi!
Ngọn cỏ nhỏ ấy, cắm rễ tại nơi đó, lại sừng sững như một thanh tuyệt thế bảo kiếm