Cũng chính vì như vậy, thiếu niên xui xẻo này mới được nam tử trung niên đưa vào đại sảnh nghị sự.
"Mộ Dung đạo sư, còn vấn đề gì không?" Nam tử trung niên hỏi.
"Không còn." Mộ Dung Hải Đường lắc đầu: "CoCa-CoLa của Khởi Nguyên Thương Thành chuyên trị những vết thương không chí mạng. Tính mạng của thằng nhóc này không sao cả, hiệu quả chắc chắn không thành vấn đề."
"Vậy thì tốt quá rồi." Nam tử trung niên gật đầu.
"Các ngươi rót hết CoCa-CoLa vào cho hắn." Mộ Dung Hải Đường gọi mấy người đang khiêng thiếu niên tới.
"Cứ… rót thẳng vào miệng?" Bọn họ có chút không dám tin.
Phương pháp đơn giản thô bạo như vậy, thật sự không có vấn đề gì sao?
"Đúng vậy." Mộ Dung Hải Đường xoa cằm.
Bọn họ liếc nhìn nhau rồi làm theo lời Mộ Dung Hải Đường.
Dù sao bọn họ cũng chỉ là người thừa hành, nếu có xảy ra chuyện gì thì cũng chẳng liên quan đến mình.
Huống hồ viện trưởng đại nhân còn đang ở ngay bên cạnh!
Lại còn có nhiều đạo sư như vậy nữa chứ.
Cho dù thằng nhóc này có thật sự xảy ra vấn đề gì, thì đó cũng không phải là vấn đề…
Mọi người đều dán chặt mắt vào, sợ bỏ lỡ bất cứ chi tiết nào.
Quá trình rót hết CoCa-CoLa diễn ra rất suôn sẻ, không có bất kỳ sự cố ngoài ý muốn nào.
"Sao vẫn chưa có động tĩnh gì hết vậy?" Có người nghi hoặc hỏi.
Lời vừa dứt, trên người thiếu niên bỗng xuất hiện một luồng khí tức huyền diệu khó tả.
Sắc mặt vốn đang tái nhợt của hắn bỗng hồng hào trở lại với tốc độ mắt thường cũng có thể thấy rõ, vẻ mệt mỏi cũng nhanh chóng tan biến.
Chỉ trong phút chốc, trông hắn đã không còn vẻ gì là bị thương nặng nữa.
Chẳng qua vì người vẫn còn quấn băng vải nên không nhìn ra được vết thương đã hồi phục đến mức nào.
Bỗng nhiên, mí mắt thiếu niên run lên, sau đó từ từ mở ra.
Trong mắt hắn thoáng vẻ mờ mịt.
Sau khi nhìn rõ hoàn cảnh xung quanh, vẻ mờ mịt nhanh chóng biến mất, thay vào đó là một khuôn mặt ngơ ngác.
Ta là ai?
Ta đang ở đâu?
Ta đang làm gì?
"Mặc Trần, ngươi đã biết sai chưa?" Một giọng nói bình thản vang lên từ bên cạnh, nam tử trung niên có sắc mặt lạnh nhạt.
"Bái kiến Bách Lý viện trưởng!" Thiếu niên tên Mặc Trần nghe thấy tiếng thì lập tức run lên, mặt mày đau khổ: "Học viên biết sai rồi."
Xem ra hắn đã biết chuyện gì đang xảy ra.
Thân phận của người đàn ông trung niên này quả không tầm thường, chính là viện trưởng Địa viện, tên là Bách Lý Ôn Thư.
Tuy tên nghe qua rất tao nhã, nhưng trong lòng các học viên, ông ta lại chẳng khác gì một tai họa kinh hoàng.
"Ôn Thư à, chuyện đó để sau hãy nói." Phạm Thừa Thiên cười ôn hòa, rồi nhìn về phía Mặc Trần: "Cậu nhóc, vết thương của ngươi bây giờ thế nào rồi?"
Mặc Trần theo bản năng sờ lên ngực mình, vẻ mặt lập tức trở nên kinh ngạc.
"Ơ? Hình như… không sao cả?"
Hắn vận chuyển linh lực, cơ thể khẽ rung lên, băng vải trên người lập tức rách toạc, để lộ ra làn da bên dưới.
Hoàn toàn không có một vết thương nào!
Sắc mặt mọi người đều thay đổi.
Hiệu quả này… thật sự quá kinh người!
"Được rồi, ngươi lui ra trước đi." Bách Lý Ôn Thư bình thản nói.
Mặc Trần lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm: "Vâng."
Sau đó, hắn lễ phép rời khỏi đại sảnh nghị sự.
Sau một thoáng im lặng ngắn ngủi, những tiếng xôn xao đầy kinh hãi bắt đầu vang lên.
"Vừa rồi ta không nhìn lầm chứ? Chỉ trong chốc lát, không chỉ hồi phục vết thương mà ngay cả một vết sẹo cũng không để lại?"
"Hơn nữa, cảnh giới tu vi cũng không bị ảnh hưởng chút nào. Các người xem thằng nhóc kia kìa, lúc rời đi trông khỏe re, có chút dáng vẻ bị thương nào đâu?"
"Khởi Nguyên Thương Thành, Khởi Nguyên… Vốn ta còn tưởng kẻ nào to gan lớn mật mới dám lấy 'Khởi Nguyên' làm tên, bây giờ xem ra, là do ta kiến thức nông cạn..."