Yêu Tử Yên gật đầu tán đồng: "Đúng thế. Nhân tộc các ngươi ấy, bản tính luôn là như vậy, xưa nay không biết thỏa mãn là gì."
Yêu Tử Yên là hoàng tộc yêu thú, từng du lịch khắp Thiên Lan đại lục nhiều năm, gặp cảnh tượng vương triều thay đổi, nhân thế buồn vui cũng nhiều, cho nên đúng là có tư cách nói ra những lời như thế.
Có điều, nhóc con à, ngươi cũng vừa vơ đũa cả nắm đấy thôi.
Lạc Xuyên chỉ biết bất đắc dĩ lườm Yêu Tử Yên một cái.
Thôi bỏ đi, nhân viên nhà mình mà...
Yêu Tử Yên cũng chú ý tới ánh mắt của Lạc Xuyên, lập tức đỏ mặt lên, vội vã xua tay, lúng túng nói: "Lão Bản, ta không có nói ngài..."
Lạc Xuyên gật đầu: "Ta biết."
Bạch lão nhìn cảnh này, chỉ mỉm cười mà không nói gì.
"Lão Bản, không biết Quỳnh Tương Lộ trong tiệm còn không?" Bạch lão hỏi.
Lạc Xuyên đáp gọn: "Còn."
"Tốt quá rồi." Bạch lão vui mừng kêu lên.
Mục đích tới Khởi Nguyên Thương Thành của ông ta lần này là vì Quỳnh Tương Lộ.
Còn về nước khoáng...
Thứ này dù sao mỗi ngày đều có bán chục bình, ông ta không quá để tâm.
Thứ nào hiếm mới quý mà...
Trả xong một trăm nghìn linh tinh, Bạch lão vui như bắt được vàng, ôm khư khư bình Quỳnh Tương Lộ vào lòng.
Đương nhiên, các loại sản phẩm khác cũng phải càn quét một lượt.
"Haiz, lại cháy túi rồi, cháy túi mất rồi."
Cảm thấy đống linh tinh trong nhẫn không gian vơi đi nhanh chóng, Bạch lão lắc đầu cười nói.
"Ông là cung phụng hoàng thất, Thiên Tinh Đại Đế sao có thể bạc đãi ông được chứ?" Yêu Tử Yên cười nói.
Bạch lão cũng cười cười theo.
"À phải rồi, trong tiệm có hàng mới đấy, ông có phát hiện ra không?" Yêu Tử Yên bỗng nhớ tới một điều.
"Hàng mới?"
Bạch lão nghi hoặc quan sát khắp nơi.
Lúc trước, lực chú ý của ông ta chỉ dồn vào Quỳnh Tương Lộ, cho nên không chú ý tới điều này.
Được Yêu Tử Yên nhắc nhở, Bạch lão mới để ý tới bồn hoa bên cạnh quầy hàng.
"Bồn hoa à? Lão Bản lại có nhã hứng trồng cây trang trí cho tiệm sao? Thú vị thật."
Bạch lão cười cười, nhận xét.
Nhưng mới cười nửa chừng, ông ta lại cười không nổi nữa, nụ cười cứng lại, đáy mắt ông ta lóe lên một sự chấn động.
Khoan đã, bồn hoa kia, sao nhìn quen mắt thế?
Bạch lão mơ hồ đoán được điều gì, giọng nói cũng run rẩy: "Chẳng lẽ đó là... trong di tích thượng cổ..."
Yêu Tử Yên cười gật đầu: "Là Cây Thế Giới."
Bạch lão hít sâu một hơi, nhìn về phía Lạc Xuyên.
Lúc này, Lạc Xuyên đã ung dung đi ra cửa, ngả mình xuống chiếc ghế xếp, khoan khoái phơi nắng.
Nhìn Lạc Xuyên thoải mái nằm đó, Bạch lão không biết nên nói gì cho phải.
Một vị cường giả tuyệt thế với thực lực kinh thiên động địa, và một vị Lão Bản lười chảy thây của Khởi Nguyên Thương Thành.
Hai thân phận hoàn toàn không có chút liên quan gì đến nhau, đồng thời xuất hiện trên người Lạc Xuyên, vậy mà lại khiến người ta không hề có cảm giác mâu thuẫn...
"Ta thấy, suy nghĩ của Lão Bản thật sự không phải là thứ mà người thường như ta có thể dò được." Bạch lão cười khổ, nói.
Ý tưởng của đại lão quả thực không giống người thường.
Yêu Tử Yên nhanh nhẹn dời trọng tâm câu chuyện: "À phải rồi, Lão Bản mới mở một không gian vũ khí, ông có muốn vào xem thử không?"
"Không gian vũ khí?" Bạch lão nhìn quanh Khởi Nguyên Thương Thành, không thấy có chỗ nào khác lạ, bèn hỏi, "Ở đâu?"
"Ờ, chỗ kia kìa." Yêu Tử Yên chỉ chỉ lên hoa văn cánh cửa trên vách tường, "Trong đó có bán tất cả mọi linh khí trong Tháp Thí Luyện."
Bạch lão hiểu ra.
Ông ta hít sâu một hơi, bước vào không gian vũ khí.
Nhìn không gian mênh mông vô tận xung quanh, Bạch lão không khỏi hít một ngụm khí lạnh.