Virtus's Reader
Thần Cấp Đại Điếm Trưởng

Chương 396: CHƯƠNG 396: LẠC XUYÊN, LÒNG TIN TĂNG VỌT

Tỉnh lại từ cơn mơ, Lạc Xuyên vẫn còn ngơ ngẩn.

Bởi cảnh trong mơ quá chân thật, khiến cho hắn gần như không phân biệt được đâu là mơ, đâu là hiện thực.

Có lẽ, ban ngày nghĩ đến điều gì quá nhiều thì ban đêm sẽ mơ về điều đó nhỉ...

Sau khi định thần lại, hồi tưởng về viễn cảnh tương lai trong giấc mộng, Lạc Xuyên đã lập nên một mục tiêu trong lòng, hay nói đúng hơn là một khát vọng.

Hắn không còn giới hạn tầm nhìn trong một thế giới nhỏ bé như Thiên Lan đại lục nữa, mà hướng mắt ra khắp hư không, nơi có vô vàn thế giới.

...

Trong thời gian này, Bộ Thi Ý và bọn Ngụy Khinh Trúc cũng ghé Khởi Nguyên Thương Thành chơi game như thường lệ.

Thấy Lạc Xuyên đang ngủ, bọn họ đều biết ý không làm phiền.

Vì vậy, khi Lạc Xuyên mở mắt tỉnh dậy thì trời đã tối.

"Lão Bản, ngài tỉnh rồi ạ." Giọng nói mang theo ý cười của Yêu Tử Yên vang lên trong tiệm, nàng đi tới bên cạnh Lạc Xuyên, hỏi: "Tối nay ngài muốn ăn gì?"

Nghe vậy, Lạc Xuyên cảm thấy hơi kỳ quái, mới ăn trưa xong mà sao đã đến bữa tối rồi.

Thời gian trôi nhanh thật.

Nghĩ là vậy, nhưng lời nói ra lại là: "Cơm chiên trứng Hoàng Kim Phượng, tôm Thái Cực..."

Lạc Xuyên kể ra tên vài món ăn nổi tiếng ở thành phố quê nhà của hắn hồi còn ở địa cầu.

Thực ra, mục đích của hắn vốn chỉ là để hoài niệm hương vị quê nhà một chút, nhưng nguyên liệu nấu ăn mà hệ thống cung cấp lại hoàn toàn không tầm thường.

Chính vì thế, kết hợp với tay nghề nấu nướng thần sầu của Yêu Tử Yên, đã tạo nên một phản ứng hóa học mỹ vị đến không tưởng.

Lạc Xuyên có cảm giác, những món ăn này dường như cũng có linh hồn.

Nói đơn giản dễ hiểu là, ngon đến nghiện luôn...

Kết thúc bữa cơm, Yêu Tử Yên thu dọn bát đũa rồi lui xuống.

Theo thói quen, thời điểm này chính là lúc bọn họ vào thế giới ảo của trò chơi.

Thuần thục đội mũ chơi game lên, Yêu Tử Yên đang định vào Tháp Thí Luyện thì bị Lạc Xuyên gọi lại.

"Tử Yên, muốn đấu một ván không?" Lạc Xuyên ở bên cạnh hỏi.

Qua hai ngày chiến đấu ở tầng thứ năm của Tháp Thí Luyện, Lạc Xuyên rất hài lòng với tốc độ tiến bộ của bản thân.

Vì thế, hắn quyết định lấy thực lực tứ giai của mình để khiêu chiến với Yêu Tử Yên, người đã đạt tới cảnh giới Tôn Giả nhất phẩm.

Đúng thế, hắn bắt đầu tự tin thái quá rồi...

"Hả? Lão Bản, vậy thì... không ổn lắm đâu ạ?" Yêu Tử Yên thoáng sửng sốt, sau đó cười khổ nói.

Yêu Tử Yên cho rằng, mình mà đấu tay đôi với Lão Bản thì chẳng khác nào tự chuốc khổ vào thân hay sao?

Nhưng nàng cũng không tiện từ chối.

"Không sao đâu." Lạc Xuyên lắc đầu, "Vào chế độ sàn đấu trong Tháp Thí Luyện đánh thử một trận thôi mà."

Thấy Lạc Xuyên có vẻ kiên định, Yêu Tử Yên cũng biết chuyện này e là không từ chối được rồi.

Nàng đành bất đắc dĩ thở dài, nói: "Mong Lão Bản giơ cao đánh khẽ."

Sau đó, hai người xuất hiện trong sàn đấu, đứng trên một sân đá thông thường.

Theo yêu cầu của Lạc Xuyên, hiện tại thực lực của cả hai đều được đặt ở cảnh giới Thần Hồn.

Tuy Yêu Tử Yên có chút nghi hoặc nhưng nàng không hỏi thêm, cứ coi như đó là thú vui của Lão Bản đi...

"Lão Bản, cẩn thận nhé!"

Yêu Tử Yên hít sâu một hơi, trầm giọng nói.

Đáy mắt nàng lóe lên một tia sáng tím.

Những lưỡi dao gió vô hình ngưng tụ, vun vút xé gió lao về phía Lạc Xuyên.

Lạc Xuyên bình thản đối mặt, tay cầm một thanh trường kiếm Thiên cấp.

Kiếm quang sắc lẻm lóe lên, bao bọc quanh thân Lạc Xuyên.

Lập tức, một loạt tiếng "keng keng" giòn đanh vang lên không ngớt.

Lạc Xuyên thi triển kiếm pháp, phòng thủ kín như bưng, nhưng dáng vẻ vẫn vô cùng ung dung.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!