Dược Hồi Trần gật đầu, cười ha hả: "Ta cũng đã chôn chân trong Dược Cốc này bao năm rồi, cũng đến lúc ra ngoài đi dạo một vòng, giãn gân giãn cốt, mở mang tầm mắt."
Có vị trưởng lão mấp máy môi, định nói gì đó nhưng lại bị Dược Hồi Trần khoát tay ngăn lại:
"Mấy lão già của các thế lực kia mà nghe được tin tức về Khởi Nguyên Thương Thành, e là sẽ không ngồi yên đâu." Dược Hồi Trần nói. "Sao ta có thể bỏ lỡ một sự kiện trọng đại thế này được chứ."
Tam trưởng lão hoàn toàn không bất ngờ trước quyết định của Dược Hồi Trần, ông ta chỉ cảm thán: "Ban đầu, lời đồn về di tích thượng cổ mở ra còn chưa gây ảnh hưởng lớn đến Thiên Lan đại lục như vậy. Nay xem ra, thành Cửu Diệu của Thiên Tinh đế quốc đã trở thành tâm điểm chú ý của toàn bộ Thiên Lan đại lục rồi."
Đại trưởng lão cười nói: "Không biết tên Cơ Vô Hối kia sẽ thế nào nhỉ, thật khiến người ta tò mò."
Đại trưởng lão và Cơ Vô Hối từng có chút giao tình nên mới nói như vậy.
Có điều, hẳn là đại trưởng lão không biết, từ rất lâu trước đây, Cơ Vô Hối đã nghĩ thông suốt rồi...
"À đúng rồi, chưởng môn, những linh dược kia nên xử lý thế nào đây?" Tam trưởng lão bỗng nhớ ra, bèn dò hỏi.
Bọn họ về trễ như vậy cũng vì phải tìm mua linh dược, việc này đã tốn không ít thời gian.
"Cứ bỏ vào kho linh dược trước đã, để sau hẵng tính." Dược Hồi Trần khoát tay, thờ ơ đáp.
Tam trưởng lão: ...
Thái độ này của ngài... đúng là qua loa cho có lệ mà.
Biết vậy thì ta đã chẳng tốn công tốn sức đi tìm mớ linh dược này về làm gì.
…
Khởi Nguyên Thương Thành.
Khi Bạch lão và Cơ Vô Hối kết thúc thời gian chơi game, lại có khách hàng khác ghé tới, đó là nhóm ba người của Bộ Ly Ca.
"Bạch lão, bệ hạ, Lão Bản, Tử Yên tỷ, chào buổi sáng ạ." Ba người lên tiếng chào hỏi.
"Lại là ba đứa các ngươi à." Bạch lão cười nói.
"Các ngươi ngày nào cũng đến Khởi Nguyên Thương Thành sao?" Cơ Vô Hối cũng cười hỏi.
"Đúng vậy ạ." Bộ Ly Ca gật đầu. "Dù sao chúng thần cũng rảnh rỗi không có việc gì, ở nhà tu luyện chẳng bằng tới Khởi Nguyên Thương Thành chơi game, không chỉ thú vị mà tốc độ tăng tu vi còn nhanh hơn."
"Ừ, đúng đấy." Bộ Thi Ý và Giang Thánh Quân gật đầu lia lịa tỏ vẻ tán đồng.
"Trẫm cũng bắt đầu ghen tị với các ngươi rồi đấy." Cơ Vô Hối buột miệng cảm thán.
"Hả?" Bộ Ly Ca không hiểu.
"Không có gì." Cơ Vô Hối lắc đầu cười cười, nói tiếp: "Hôm nay tiệm của Lão Bản có sản phẩm mới đấy, chắc chắn các ngươi sẽ có hứng thú. Bạch lão, chúng ta đi thôi."
"Vâng, bệ hạ."
Hai người nhanh chóng rời khỏi Khởi Nguyên Thương Thành.
"Sản phẩm mới à?" Ba người nhìn quanh Khởi Nguyên Thương Thành, quả nhiên nhận ra điểm khác thường.
Một kệ hàng trước đó còn trống trơn, nay đã bày đầy những món đồ trông như được làm bằng ngọc lưu ly.
Ba người sáng cả mắt lên.
"Tử Yên tỷ, đây là sản phẩm mới ạ?" Bộ Thi Ý dò hỏi.
Yêu Tử Yên đứng sau quầy gật đầu: "Đúng vậy. Đó là điện thoại di động Ma Huyễn, các ngươi có thể hiểu nôm na nó là một loại linh khí đặc thù."
"Linh khí đặc thù?" Mắt Bộ Ly Ca lập tức sáng rực, kéo ngay Bộ Thi Ý lại đó: "Tỷ, mau qua xem, mau qua xem đi."
"Rồi rồi, em đừng kéo tỷ nữa được không?" Bộ Thi Ý bất đắc dĩ nói.
"Bộ huynh, điện thoại di động Ma Huyễn này trông có vẻ còn nhiều hàng lắm, chắc là không giới hạn số lượng bán ra đâu, không cần vội vàng làm gì." Giang Thánh Quân cười bảo.
Tuy nói như vậy nhưng bước chân của Giang Thánh Quân cũng chẳng chậm hơn Bộ Ly Ca là bao.
Ba người nhanh chóng tới trước kệ hàng bày bán điện thoại di động Ma Huyễn.