Virtus's Reader
Thần Cấp Đại Điếm Trưởng

Chương 422: CHƯƠNG 422: KÝ CHỦ, NGƯƠI TƯỞNG TƯỢNG HƠI NHIỀU RỒI ĐẤY

Nghe Yêu Tử Yên phân tích, Lạc Xuyên thoáng kinh ngạc. Những chuyện Vô Thiên từng trải qua quả thật có nhiều điểm tương tự như nhân vật trong bộ phim truyền hình kia.

"Hệ thống, chẳng lẽ Thiên Lan đại lục này thực chất là một thế giới Tây Du?" Lạc Xuyên bắt đầu để trí tưởng tượng bay xa.

Hệ thống: ...

Ngay sau đó, trong đầu Lạc Xuyên vang lên một giọng nói đầy bất đắc dĩ: "Ký chủ, ngươi tưởng tượng hơi nhiều rồi đấy."

Thành thật mà nói, nghe hệ thống trả lời như thế, Lạc Xuyên có đôi chút thất vọng.

Hẳn trong lòng mỗi một người Hoa đều có một tình cảm khó nói với thế giới Tây Du.

Nhưng đó cũng chỉ là chút thất vọng thoáng qua, sau đó Lạc Xuyên đã nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng mình.

Thiên Lan đại lục chính là một thế giới còn đặc sắc và diệu kỳ hơn nhiều...

"Vô Thiên làm gì là chuyện của hắn, ta đây chỉ là một Lão Bản bình thường thôi..." Lạc Xuyên lắc đầu, thản nhiên nói.

Sau đó, hắn chậm rãi chọn một bộ Thiết Bị Giả Lập, chuẩn bị bắt đầu buổi rèn luyện trong thế giới ảo của ngày hôm nay.

"Ta biết ngay Lão Bản sẽ nói thế mà." Thấy Lạc Xuyên đã tiến vào thế giới ảo, Yêu Tử Yên mới bĩu môi nói một câu.

Chợt ngay sau đó, nàng bỗng nhớ tới điều gì đó: "Vừa rồi Lão Bản cứ nhìn mình chằm chằm, lẽ nào..."

Má nàng thoáng hiện một vạt ửng đỏ, len lén đưa mắt nhìn về phía Lạc Xuyên, thấy hắn vẫn đang đắm chìm trong trò chơi thì mới nhẹ nhàng thở phào một hơi.

Yêu Tử Yên cũng đi đến bên cạnh Lạc Xuyên, chọn một thiết bị rồi ngồi xuống, bắt đầu rèn luyện chiến đấu trong Tháp Thí Luyện.

Lại một buổi tối lặng lẽ trôi qua.

Sáng hôm sau.

"Lão Bản, Lão Bản, chào buổi sáng nha."

Như mọi ngày, vừa mở cửa được một lát, bên ngoài đã vang lên tiếng chào hỏi hăng hái và phấn chấn của Bộ Ly Ca.

Đi cạnh hắn ta là Bộ Thi Ý yêu kiều duyên dáng.

"Chào buổi sáng, Lão Bản." Bộ Thi Ý cũng ân cần chào hỏi.

"Ừ, chào buổi sáng." Lạc Xuyên bình thản đáp lại một câu.

Tính về tuổi tác thì Lạc Xuyên không lớn hơn hai chị em nhà này bao nhiêu, nhưng vẫn có thể dễ dàng nhìn ra phong thái của hai bên hoàn toàn khác biệt.

Một bên tinh thần phấn chấn, một bên thanh thản nhàn nhã...

"Vị đại thúc kia không tới nữa à?" Bộ Ly Ca ngó quanh Khởi Nguyên Thương Thành, hỏi.

Vị đại thúc mà Bộ Ly Ca nhắc tới chính là Vô Thiên.

Mấy ngày nay, gần như mỗi sáng, Vô Thiên luôn là vị khách tới Khởi Nguyên Thương Thành sớm nhất.

Ừm, hôm qua là ngoại lệ, hắn ta có chuyện muốn hỏi Lạc Xuyên nên cố tình tới vào xế chiều.

Thực ra nhìn bề ngoài thì Vô Thiên cũng không lớn tuổi lắm, chỉ chừng ba mươi mà thôi, nhưng qua lời Bộ Ly Ca lại thành đại thúc rồi. Không biết Vô Thiên mà hay chuyện này, sắc mặt sẽ thay đổi ra sao nữa.

Hẳn phải đặc sắc lắm nhỉ...

Trong đầu chợt hiện lên ý tưởng này, nhưng ngoài mặt, Lạc Xuyên vẫn không có biểu hiện gì: "Chưa thấy tới."

"Lão Bản, ngươi biết người đó là ai không?" Bộ Ly Ca bắt đầu tò mò dò hỏi.

"Vô Thiên Phật Tổ của núi Tu Di." Lạc Xuyên cũng không giấu giếm mà thản nhiên nói thẳng ra, như thể đó chỉ là một cái tên tầm thường nào đó.

"Núi Tu Di... Vô Thiên Phật Tổ?"

Bộ Thi Ý và Bộ Ly Ca liếc nhìn nhau, cả hai đều hoang mang ngơ ngác.

Cái tên này, chưa từng nghe tới.

Núi Tu Di ở Tây Vực, là một nơi cách Thiên Tinh đế quốc rất xa.

Phật môn cũng không có ảnh hưởng quá lớn ở Thiên Tinh đế quốc này.

Hai người chưa từng nghe nói đến cũng là chuyện bình thường.

"Núi Tu Di... Núi Tu Di..."

Bộ Thi Ý trầm tư một lát, sau đó, mắt nàng sáng rực lên: "Lão Bản, núi Tu Di mà ngài vừa nói có phải là núi Tu Di nổi tiếng về Phật pháp ở Tây Vực không?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!