Nội dung bài đăng khá đơn giản, liếc qua là hiểu.
Đầu tiên là dòng tiêu đề.
"Bàn về thân phận của hắc y nhân trong tiệm Lão Bản."
Bên dưới là vài đoạn tự thuật dễ hiểu.
"Hôm nay, ta lại gặp vị hắc y nhân kia.
Tuy vẫn không cảm nhận được chút linh lực nào, nhưng khí tức toát ra từ người hắn lại khiến ta căng thẳng tột độ, cứ như đang đối mặt với một con mãnh thú vô song.
Như mọi khi, hắc y nhân đến Khởi Nguyên Thương Thành là lại ngồi vào chơi game. Ta có hơi tò mò liếc nhìn vài lần, phát hiện từ đầu đến cuối hắn chỉ chăm chú xem hướng dẫn nấu ăn.
Ta cũng không nghĩ nhiều, dù sao thì ai cũng có sở thích riêng của mình.
Lão Bản nói cho ta biết, hắn là Vô Thiên Phật Tổ của núi Tu Di, ta đã sốc toàn tập.
Cái tên núi Tu Di thì ta có nghe qua, tuy không biết Vô Thiên Phật Tổ là ai nhưng nghe thôi đã thấy không phải dạng vừa rồi.
...
Nếu Vô Thiên tiền bối có đọc được bài đăng này, mong ngài giơ cao đánh khẽ."
Lạc Xuyên đọc xong mà thấy hơi buồn cười.
Không ngờ tên nhóc Bộ Ly Ca này lại có khiếu viết tiểu thuyết ghê.
Một chuyện vốn đơn giản mà qua tay hắn lại trở nên sinh động, lôi cuốn lạ thường.
Lạc Xuyên thầm nghĩ, nếu Bộ Ly Ca mà đến Hoa Hạ làm tác giả truyện mạng, khéo lại phất lên nhanh chóng...
Hoàng thành.
Cơ Vô Hối đặt bút lông xuống, vươn vai một cái.
"Bệ hạ, nghỉ ngơi một lát đi." Bạch lão đứng bên cạnh khuyên nhủ.
"Haiz." Cơ Vô Hối thở dài, "Gần đây tấu chương từ các nơi dâng lên có chút bất thường, trong lãnh địa Thiên Tinh đế quốc đã xuất hiện rất nhiều tu luyện giả thân phận không rõ."
"Là vì Khởi Nguyên Thương Thành sao?" Bạch lão hỏi.
Cơ Vô Hối cười khổ lắc đầu: "Tám chín phần là vậy rồi. Đột nhiên có nhiều tu hành giả hội tụ về Thiên Tinh đế quốc như vậy, e là sắp tới trẫm sẽ bận rộn lắm đây."
Bạch lão mỉm cười.
Ông nhận lấy ấm trà từ tay cung nữ, rót cho Cơ Vô Hối một chén.
Nước trà trong veo, tỏa hương thơm ngát.
Từng làn hơi nước lượn lờ bốc lên, mơ hồ bung nở những vầng sáng rực rỡ.
Cơ Vô Hối hít một hơi thật sâu, vẻ mặt lộ rõ sự hưởng thụ.
"Trà Thất Thải Nguyệt Lạc, trước sau vẫn làm người ta say đắm như vậy!"
Nhấp nhẹ một ngụm, hương thơm lan tỏa khắp khoang miệng, Cơ Vô Hối lập tức cảm thấy từng lỗ chân lông trên người đều giãn ra, sảng khoái vô cùng.
Kể từ ngày mời Ứng Vô Cực thưởng thức một tách Trà Thất Thải Nguyệt Lạc rồi bị gã nốc cạn một hơi, Cơ Vô Hối rất hiếm khi lấy trà này ra đãi khách nữa.
Lúc này, Cơ Vô Hối chợt liếc thấy chiếc điện thoại Ma Huyễn đặt bên cạnh. Hắn khá xem trọng thứ này, bởi vì Lạc Xuyên đã từng đăng bài trên ứng dụng bên trong.
Có thể nói, Cơ Vô Hối cực kỳ coi trọng Lạc Xuyên.
Mở điện thoại Ma Huyễn, Cơ Vô Hối truy cập vào Diễn đàn Khởi Nguyên.
Mấy ngày nay, hôm nào hắn cũng vào xem, nhưng diễn đàn trước sau vẫn chỉ có một bài đăng của Lạc Xuyên treo ở đó, không hề có chút thay đổi nào.
Hôm nay, khi Cơ Vô Hối đăng nhập vào Diễn đàn Khởi Nguyên, hắn lại phát hiện có sự thay đổi nhỏ, bất giác buột miệng "ủa" một tiếng.
"Bệ hạ, có chuyện gì vậy?" Bạch lão thấy thế liền hỏi.
"Bạch lão, ngài xem này." Cơ Vô Hối chỉ vào điện thoại Ma Huyễn, nói.
Bạch lão tò mò bước tới, không biết thứ gì lại khiến bệ hạ hứng thú như vậy.
Khi ánh mắt ông lướt qua bài đăng mới nhất, Bạch lão ngạc nhiên hỏi: "Lão Bản lại đăng bài mới sao?"
Cơ Vô Hối lắc đầu, cười nói: "Là bài đăng của tiểu tử nhà Trấn Nam Hầu đấy."
"Bộ Ly Ca?"
Cơ Vô Hối gật đầu: "Tên nhóc này cũng thú vị thật."
Bạch lão cười bảo: "Dù sao hắn cũng là vị khách đầu tiên của Khởi Nguyên Thương Thành, vận may đúng là hơn người."
Chuyện Bộ Ly Ca là khách hàng đầu tiên của Khởi Nguyên Thương Thành, bây giờ gần như tất cả khách quen của tiệm đều đã biết.