Thời gian trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng, chớp mắt một cái đã qua một ngày.
Sau khi ba người Bộ Ly Ca rời đi, tiệm cũng không có thêm vị khách nào ghé vào.
Về phần cơm nước…
Vì vẻ ngoài đặc biệt của Yêu Tử Yên, cộng thêm việc nàng chẳng có hứng thú gì với thế giới loài người, nên các bữa ăn đều do Lạc Xuyên mua từ một quán ăn bên ngoài mang về.
Đêm đã khuya, hai người ai về phòng nấy.
"Hệ thống, có phải ta còn một lượt rút thưởng chưa dùng không?" Lạc Xuyên thầm gọi hệ thống trong đầu.
"Ký chủ hoàn thành nhiệm vụ tuyển dụng nhân viên phục vụ, được thưởng một lượt rút thưởng." Hệ thống trả lời: "Có muốn bắt đầu rút thưởng ngay không?"
"Bắt đầu!"
Khung cảnh trước mắt lóe lên, Lạc Xuyên lại một lần nữa xuất hiện trong không gian kỳ ảo.
Hắn nhìn vòng quay rút thưởng khổng lồ không thấy điểm cuối trước mặt, thầm ra lệnh: "Quay!"
Vòng quay rút thưởng càng lúc càng nhanh, mọi thứ trên đó đều biến thành những hình ảnh mờ ảo.
"Dừng!"
Sau vài nhịp thở, giọng Lạc Xuyên vang lên.
"Không biết sẽ rút được món gì ngon nghẻ đây, chắc không phải lại ra mấy món như Snack Cay với CoCa-CoLa nữa đấy chứ?"
Thấy tốc độ của vòng quay ngày một chậm lại, Lạc Xuyên không khỏi nảy ra suy nghĩ đó.
Tuy hiệu quả của CoCa-CoLa và Snack Cay do hệ thống cung cấp đúng là không chê vào đâu được, nhưng Lạc Xuyên vẫn cảm thấy có gì đó cứ sai sai thế nào ấy.
Cuối cùng, vòng quay cũng dừng hẳn, kim chỉ rơi vào một ô màu vàng.
"Chúc mừng ký chủ rút được Mì Ăn Liền, kênh nhập hàng Mì Ăn Liền đã được mở khóa!"
Khung cảnh trước mắt lóe lên, Lạc Xuyên đã trở về phòng mình.
"Hệ thống này, ta hỏi thật, ngươi đang có âm mưu gì đúng không?" Lạc Xuyên nghiêm túc hỏi.
Hệ thống: "Tại sao ký chủ lại nói vậy?"
Lạc Xuyên hít một hơi thật sâu, mặt không cảm xúc nói: "CoCa-CoLa, Snack Cay, giờ lại đến mì ăn liền, sao ta cứ có cảm giác cái tiệm này sắp biến thành cái tiệm tạp hóa ở Hoa Hạ ngày xưa không? Ngươi nói xem có đúng không, hử hệ thống?"
Hệ thống im lặng một lúc rồi trả lời: "Vòng quay rút thưởng là do ký chủ tự khởi động và cho dừng lại, hoàn toàn không có thuyết âm mưu nào ở đây cả."
Lạc Xuyên còn định nói thêm gì đó thì trong đầu bỗng nhiên xuất hiện một luồng thông tin khổng lồ.
"Đây là bảng xác suất rút thưởng của tất cả các mặt hàng trong hệ thống, mời ký chủ kiểm tra."
Kiểm tra cái con khỉ!
Mặt Lạc Xuyên lúc này đen như đít nồi.
Chỉ cần liếc qua, Lạc Xuyên đã hiểu rằng trong luồng thông tin này chứa đến hàng tỉ loại vật phẩm khác nhau.
Mà xác suất rút được mỗi món hàng là một con số thập phân dài dằng dặc sau dấu phẩy.
Còn về lý do tại sao lại rút trúng ba món này…
Lẽ nào... do mình đen thôi đỏ quên đi?
Lạc Xuyên hít một hơi thật sâu, cố gắng ổn định lại cảm xúc.
Bình tĩnh! Phải bình tĩnh!
Là một người đàn ông định mệnh sẽ trở thành Lão Bản mạnh nhất vũ trụ, chẳng qua chỉ là bán thêm CoCa-CoLa, Snack Cay, với mì gói thôi mà? Có gì to tát đâu?
Dường như cảm nhận được tâm trạng của Lạc Xuyên đang thay đổi, hệ thống lại đúng lúc gửi thêm một thông tin nữa cho hắn.
"Mì Ăn Liền, sau khi sử dụng sẽ tăng tốc độ tu luyện lên mười lần. Thời gian duy trì: 1 giờ. Giá bán: 10 linh tinh."
"Vì Mì Ăn Liền là món ăn tự phục vụ, tiệm sẽ được cải tạo ngay lập tức…"
"Cải tạo hoàn tất. Tiệm được trang bị thêm một máy nước nóng, sử dụng nước từ suối Sinh Cơ. Phí sử dụng mỗi lần: 100 linh tinh."
"Lưu ý: Mì Ăn Liền chỉ phát huy tác dụng khi được pha bằng nước từ máy nước nóng của tiệm."
Lạc Xuyên: …
"Hệ thống, ngươi chu đáo vãi."
"Cảm ơn ký chủ đã khen ngợi."
Cuối cùng, Lạc Xuyên cũng chỉ có thể cà khịa hệ thống cho bõ tức chứ chẳng làm được gì.
Sáng sớm hôm sau.
Đồng hồ sinh học đánh thức Lạc Xuyên dậy đúng giờ, sau khi vệ sinh cá nhân xong, hắn vừa hay chạm mặt Yêu Tử Yên cũng vừa bước ra khỏi phòng.
"Chào buổi sáng, Lão Bản." Yêu Tử Yên lên tiếng chào.
Lạc Xuyên gật đầu: "Chào buổi sáng."
Nghĩ một lát, Lạc Xuyên thấy nên báo trước một tiếng cho cô bé chuẩn bị tinh thần.
"Trong tiệm vừa có thêm món mới là mì ăn liền, bài trí cũng có chút thay đổi. À, phí dùng máy nước nóng là một trăm linh tinh một lần đấy."