Virtus's Reader
Thần Cấp Đại Điếm Trưởng

Chương 431: CHƯƠNG 431: CẢM GIÁC NGUY HIỂM BẤT CHỢT

"Ta không nói giỡn đâu." Nguyệt Linh quyết định, "Ta muốn tới Khởi Nguyên Thương Thành."

Là tỷ muội thân thiết của Nguyệt Linh, Liễu Như Mị cũng biết rõ tính cách nàng ta ra sao.

Nguyệt Linh là kiểu người một khi đã quyết định việc gì thì chưa bao giờ dao động vì ý kiến của người khác.

"Thôi được." Liễu Như Mị bất đắc dĩ thở dài, "Vậy cùng tới Khởi Nguyên Thương Thành đi, có điều, khi tới đó ngươi chớ có làm loạn đấy nhé."

"Hì hì, ta biết Như Mị tốt với ta nhất mà." Nguyệt Linh hớn hở cười, hôn lên má Liễu Như Mị một cái.

Liễu Như Mị bất đắc dĩ đẩy nàng ta ra.

Cô tỷ muội này của mình, thực ra chỗ nào cũng tốt, chỉ có cái tính tình này...

Thật sự là quá tùy hứng.

Song như vậy cũng tốt, bằng không, hai bên đã không thân thiết được như bây giờ.

"À, đúng rồi, Nguyệt Linh tỷ, nhắc tỷ một câu nè." Liễu Như Ngọc bỗng nhớ ra một điều, bèn nói.

"Hử? Chuyện gì cơ?" Nguyệt Linh hỏi lại.

"Mối quan hệ giữa Tử Yên tỷ với Lão Bản có hơi bất thường đó..." Liễu Như Ngọc thần bí nói.

"Ta sẽ không bỏ cuộc đâu." Nguyệt Linh siết chặt nắm tay, hạ quyết tâm.

Vì tư tưởng khoa học chung, vì vị Lão Bản thần bí của Khởi Nguyên Thương Thành, cả vì những sản phẩm đặc biệt trong Khởi Nguyên Thương Thành nữa, nàng ta nhất định phải tới đó một chuyến.

...

Cùng lúc này.

Ở tận Khởi Nguyên Thương Thành cách Bái Nguyệt Giáo cực xa, Yêu Tử Yên bỗng rùng mình, một cảm giác nguy hiểm mơ hồ ập đến.

"Ảo giác à?" Cảm giác nguy hiểm tới nhanh, đi cũng nhanh, Yêu Tử Yên nhíu mày lầm bầm.

"Sao thế?" Lạc Xuyên cất tiếng hỏi thăm. Tuy thái độ hắn vẫn thản nhiên như cũ nhưng đáy mắt đã ánh lên chút quan tâm.

Nhìn Lạc Xuyên, Yêu Tử Yên lập tức cảm thấy an tâm vô cùng.

Có Lão Bản ở đây rồi, còn sợ gì nữa?

Yêu Tử Yên lắc đầu cười bảo: "Lão Bản, không có việc gì đâu."

"Vậy thì tốt." Lạc Xuyên gật đầu, "Tranh thủ lúc này không có khách, chúng ta ra so chiêu một lát đi."

"Được." Yêu Tử Yên cười đáp.

Sau vài ngày luyện tập, Lạc Xuyên cảm thấy kiếm thuật của mình đã tăng khá cao rồi. Chí ít lúc này, khi chiến đấu với Cửu Diệp Kiếm Thảo trong chế độ khiêu chiến, hắn đã không còn bị nghiền ép đến mức không thể chống trả.

Hiện giờ, Lạc Xuyên đã có thể đấu ngang tay với Cửu Diệp Kiếm Thảo, có thắng có thua.

Hắn tin rằng, chỉ vài hôm nữa, Cửu Diệp Kiếm Thảo sẽ không thể ngăn được bước chân hắn nữa.

Hai người tiến vào sàn đấu bằng đá quen thuộc.

Ngay lập tức, Yêu Tử Yên tung ra thần thông bẩm sinh của mình, Cấm Cố Chi Lực!

Tuy thần thông này chỉ ảnh hưởng rất nhỏ đến Lạc Xuyên, gần như không đáng kể, nhưng có vẫn hơn không.

"Bắt đầu." Lạc Xuyên hạ giọng nói khẽ.

Lời còn chưa dứt, hắn đã hóa thành một ảo ảnh, lao về phía Yêu Tử Yên, hệt như một lưỡi kiếm sắc bén vừa ra khỏi vỏ, chỉ tiến không lùi. Mọi thứ ngăn trở trước mặt đều sẽ bị chém nát, xuyên qua tất cả để phóng lên phía trước.

Yêu Tử Yên hít sâu một hơi, không tránh né, cũng phóng về phía trước.

Choang!

Một tiếng động giòn tan vang lên, hai thanh kiếm Thiên cấp va chạm vào nhau.

Hai luồng linh lực va chạm nhau, cuộn về bốn phía tạo thành một cơn lốc.

Trường kiếm chạm vào là rời ra ngay.

Hai người ăn ý lùi lại mấy bước.

Sau đó, như thể có thần giao cách cảm, cả hai lại đồng thời xông lên tấn công.

Kiếm quang lạnh buốt, kiếm khí trùng trùng.

Từng vết kiếm sắc bén rạch chằng chịt lên mặt đá, để lại những dấu vết vô cùng rõ nét.

Yêu Tử Yên đã kinh ngạc tột cùng.

Bởi vì nàng phát hiện, kiếm pháp của Lạc Xuyên đã mạnh lên rất nhiều so với trước.

Tốc độ tiến bộ khủng khiếp thế này khiến Yêu Tử Yên vô cùng kinh hãi.

Song nàng cũng bình tĩnh lại rất nhanh.

Ừm, mọi chuyện phát sinh từ Lão Bản nhà mình đều chẳng có gì kỳ quái hết...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!