Cố Vân Hi ôm đầu, đôi mắt đẫm lệ: "Lão Bản, ngươi thật không biết thương hương tiếc ngọc là gì, ngươi như vậy thì không kiếm được vợ đâu biết không!"
Lạc Xuyên: ???
Mới mấy ngày không gặp, cô nhóc này còn học cả thói công kích cá nhân?
Nhưng, thân là một vị nam thần, khoan hồng độ lượng là phẩm chất cần có, cho nên Lạc Xuyên quyết định ghim cho Cố Vân Hi một khoản vào sổ ghi nợ của mình...
"Các ngươi đã đi rồi kia mà?" Lạc Xuyên xách Cố Vân Hi sang một bên, ngồi xuống ghế.
"Viện trưởng đã biết chuyện về Khởi Nguyên Thương Thành và di tích thượng cổ, bèn quyết định dẫn người của học viện tới đây." Giang Vãn Thường cười bảo.
"Ra là vậy à." Lạc Xuyên gật gù, "Bao nhiêu người?"
"Tính cả đạo sư và viện trưởng, tổng cộng là bốn mươi ba người." Cố Vân Hi xen miệng.
Xem ra vừa rồi cô nàng chỉ cố tỏ ra đáng thương thôi chứ chưa đau lắm.
Phụ nữ ấy mà, bất kể bao nhiêu tuổi đều có thiên phú này, không cần dạy cũng biết...
"Hơn bốn mươi người? Coi như cũng được..."
Lạc Xuyên gật gù, lòng đã bắt đầu tính toán xem những người này có thể tiêu bao nhiêu linh tinh vào cửa hàng nhà hắn.
"À đúng rồi." Cố Vân Hi bỗng nhớ ra, bèn tò mò hỏi, "Lão Bản, đã lâu như vậy, trong cửa hàng có gì mới không?"
Giang Vãn Thường cũng hào hứng chờ đợi.
Nếu hỏi đám khách quen của Khởi Nguyên Thương Thành chọn xem thứ gì trong này có sức hấp dẫn nhất, bọn họ chắc chắn sẽ chọn đáp án "sản phẩm mới".
Bởi vì tò mò là tâm lý chung của mọi sinh linh...
"Ừ, có." Lạc Xuyên gật đầu.
"Là cái gì cơ?" Cố Vân Hi hưng phấn không thôi.
"Tự xem đi." Lạc Xuyên khoát tay, "Chắn ánh nắng của ta rồi."
Cố Vân Hi hít sâu một hơi, bắt đầu mài răng...
"Khụ khụ, Lão Bản, bọn ta vào trong trước đã."
Giang Vãn Thường thấy tình hình dường như đang phát triển theo một xu hướng kì quái nào đó, bèn vội kéo Cố Vân Hi vào trong Khởi Nguyên Thương Thành.
Lạc Xuyên thở ra một hơi thật dài.
Cuối cùng thế giới cũng yên tĩnh lại...
"Hì hì, Tử Yên tỷ, đã lâu không gặp." Cố Vân Hi ôm chầm lấy Yêu Tử Yên.
"Tử Yên tỷ, lâu rồi không gặp." Giang Vãn Thường cũng tươi cười chào hỏi.
"Đã lâu không gặp." Đương nhiên Yêu Tử Yên sẽ không cư xử như Lạc Xuyên, nàng cũng ôm chặt Cố Vân Hi.
Sau một cái ôm, Cố Vân Hi còn không quên hất mặt ra phía cửa, khẽ hừ một tiếng: "Tử Yên tỷ vẫn là tốt nhất, không giống ai đó chẳng tình cảm chút nào."
Yêu Tử Yên cười khẽ.
Giang Vãn Thường bỗng xích lại, vẻ tò mò, nhỏ giọng hỏi: "Tử Yên tỷ, ngươi với Lạc Xuyên đã phát triển đến đâu rồi?"
Nụ cười trên môi Yêu Tử Yên chợt cứng lại, gò má ửng hồng.
Nàng khẽ hắng giọng một cái: "Ta cảm thấy, cứ thuận theo tự nhiên là tốt nhất."
"À, ra là vậy." Cố Vân Hi và Giang Vãn Thường như vừa hiểu ra, gật đầu lia lịa, nhưng đáy mắt đã lóe lên ý cười.
Gò má Yêu Tử Yên càng thêm đỏ.
Nàng vội nói sang chuyện khác cho bớt xấu hổ: "Ứng đạo sư và Mộ Dung đạo sư của các ngươi thì thế nào rồi?" Yêu Tử Yên hỏi.
Đề cập tới chuyện này, hai người đồng thanh thở dài: "Ài."
Yêu Tử Yên nghi hoặc: "Sao vậy?"
"Cảm giác vẫn dậm chân tại chỗ, chẳng có tiến triển gì." Cố Vân Hi bất đắc dĩ nói.
"Ta cảm thấy, chủ yếu là tại tính cách của Ứng đạo sư ấy." Giang Vãn Thường đoán, "Loại chuyện này, sao có thể để phái nữ chủ động chứ."
⟡ Nơi hội tụ dịch giả AI — Thiên Lôi Trúc . com ⟡