Virtus's Reader
Thần Cấp Đại Điếm Trưởng

Chương 457: CHƯƠNG 457: LÃO BẢN THẤY QUY ĐỊNH BẤT HỢP LÝ

"Ta biết điều này." Cơ Vô Hối gật đầu.

Bạch lão cười ha hả, nói thêm: "Hoàng thất có rất nhiều người, bệ hạ muốn mua nước khoáng cho bọn họ dùng."

"Vậy sao không để họ đến đây mua luôn cho rồi?" Yêu Tử Yên khó hiểu.

Cơ Vô Hối lắc đầu: "Bây giờ vẫn chưa phải lúc, đợi một thời gian nữa sẽ cho bọn họ biết tin tức về Khởi Nguyên Thương Thành."

Ngoại trừ Cơ Thiên Hạo đã bị đày đi Nam Cương, hiện tại trực hệ huyết mạch của Cơ Vô Hối trong Thiên Tinh đế quốc còn có Đại hoàng tử, Tam hoàng tử và một tiểu công chúa.

Tuy nhiên, xem ra Cơ Vô Hối cũng không muốn cho ba người họ tiếp xúc với Khởi Nguyên Thương Thành quá sớm…

"Hóa ra là vậy." Yêu Tử Yên không nghĩ nhiều.

Suy nghĩ của loài người rắc rối thật, Yêu Tử Yên cũng chẳng muốn tìm hiểu quá sâu.

Vẫn là cuộc sống ở Khởi Nguyên Thương Thành thoải mái nhất, chẳng có gì phải vòng vo tam quốc cả.

Bên ngoài cửa hàng.

Lạc Xuyên không khỏi suy tư khi nghe cuộc đối thoại của ba người.

Hắn bỗng cảm thấy cách bán nước khoáng có gì đó không ổn.

Nếu mỗi người chỉ có hiệu quả tăng tư chất trong lần đầu sử dụng, tại sao không sửa thẳng quy định thành mỗi khách hàng chỉ được mua một lần?

Điều này cũng tránh được việc những khách hàng đã mua và sử dụng nước khoáng lại mua thêm, khiến những khách hàng mới đến phải chờ đợi.

"Hệ thống, ta thấy cách bán nước khoáng có điểm bất hợp lý." Lạc Xuyên gọi hệ thống trong đầu.

"Xin ký chủ giải thích." Phản hồi của hệ thống vẫn nhanh như chớp.

Sau đó, Lạc Xuyên trình bày suy nghĩ của mình.

Hệ thống im lặng một lúc rồi trả lời: "Sửa đổi quy định. Bắt đầu áp dụng từ ngày mai."

Nghe được câu trả lời dứt khoát của hệ thống, khóe miệng Lạc Xuyên khẽ nhếch lên.

"Nếu đã vậy, hệ thống, phần thưởng của ta đâu?"

Hệ thống: …

Hệ thống không trả lời, lặn mất tăm.

Lạc Xuyên cảm thấy chuyện phần thưởng chắc là không có hy vọng gì rồi.

"Hệ thống, ngươi càng ngày càng keo kiệt đấy." Lạc Xuyên không nhịn được thầm oán.

Hệ thống không hó hé gì…

Thời gian trôi qua thật nhanh.

Thời gian chơi game của đám người Lăng Vân học viện đã nhanh chóng hết ba giờ giới hạn.

"Nhanh vậy đã ba tiếng rồi sao? Tôi cảm giác như mới chơi được một lát!"

"Tôi còn định lát nữa sẽ khiêu chiến ảo ảnh trong chế độ sàn đấu! Ai ngờ lại dùng hết thời gian trong chế độ khiêu chiến mất rồi!"

"Không ngờ tu vi thật sự tăng lên! Các vị có cảm nhận được không?"

"Hả? Thật luôn! Tu vi tăng lên không ít! Chẳng khác gì tu luyện cả ngày…"

Mọi người lần lượt tháo Thiết Bị Giả Lập xuống.

Tuy đã biết quy định về thời gian chơi trong Khởi Nguyên Thương Thành, nhưng vẫn có người không nhịn được mà than thở.

Đây là hiện tượng bình thường.

Đương nhiên, rất nhiều đệ tử vẫn lộ vẻ mặt vui mừng.

Rõ ràng, họ đã cảm nhận được lợi ích mà trò chơi mang lại.

"Trò chơi thực tế ảo quả nhiên danh bất hư truyền!" Tháo Thiết Bị Giả Lập xuống, Phạm Thừa Thiên không khỏi cảm thán.

"Viện trưởng, lúc trước con đã nói với ngài rồi, chỉ là ngài không tin thôi." Mộ Dung Hải Đường vừa vuốt lại mái tóc dài hơi rối vì đội thiết bị, vừa cười nói.

"Rồi rồi rồi, là ta không đúng." Phạm Thừa Thiên cười ha hả, chẳng thấy ngượng ngùng chút nào.

Phạm Thừa Thiên thân là viện trưởng của Lăng Vân học viện, cảnh giới Tôn Giả, tuy quyền cao chức trọng nhưng không hề lạnh lùng vô tình.

Chính vì vậy mà người của Lăng Vân học viện đều dành cho Phạm Thừa Thiên một sự tôn kính từ tận đáy lòng.

"Vậy Lão Bản, Tử Yên tỷ, bọn con xin phép đi trước." Mộ Dung Hải Đường cười nói với hai người.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!