Virtus's Reader
Thần Cấp Đại Điếm Trưởng

Chương 47: CHƯƠNG 47: TA ĐÂY MỚI LÀ VỊ KHÁCH ĐẦU TIÊN CỦA LÃO BẢN!

"Mùi hương gì thế này?"

Bộ Ly Ca khịt khịt mũi, vẻ mặt đầy tò mò.

Đi cùng hắn còn có Giang Thánh Quân.

Rõ ràng lúc trước vẫn còn là một đôi oan gia ngõ hẹp, chẳng ưa gì nhau, thế mà hôm nay hai người này lại trông như đôi bạn thân, sóng vai đi đến tiệm của Lạc Xuyên.

"Chẳng lẽ Lão Bản lại có hàng mới?"

Ánh mắt Giang Thánh Quân sáng rực lên, phấn khích suy đoán.

"Chắc chắn là vậy!" Bộ Ly Ca gật đầu chắc nịch.

Hai người có chút hưng phấn đi đến cửa tiệm, đập vào mắt là cảnh tượng năm gã đại hán đang ngồi xổm trước cửa.

Đương nhiên, còn có Lạc Xuyên đang ung dung nằm trên ghế tựa bên cạnh.

"Bộ huynh, ngươi nhìn thứ trong tay bọn họ kìa." Giang Thánh Quân chỉ vào tô mì ăn liền trong tay đám người Chu Hổ, nuốt nước bọt nói.

Lúc này, trong không khí tràn ngập một mùi hương đặc biệt, quyến rũ đến lạ thường.

"Lão Bản thật là, có hàng mới mà giấu nhẹm đi." Bộ Ly Ca bĩu môi, lầm bầm oán trách.

"Lão Bản, đây chẳng lẽ là hàng mới sao?"

Hai người đi đến trước mặt Lạc Xuyên, Bộ Ly Ca tò mò hỏi.

Lạc Xuyên gật đầu: "Đúng vậy."

"Tử Yên tỷ, bọn ta mỗi người một tô mì ăn liền, thêm cả CoCa-CoLa và Snack Cay nữa!"

Sau khi hai người bước vào tiệm, thấy Yêu Tử Yên đang ngồi sau quầy xì xụp ăn mì, liền đồng thanh nói.

"Tự đi mà lấy, nhớ trả linh tinh cho ta là được." Yêu Tử Yên liếc mắt nhìn hai người một cái rồi nói.

Ngay lập tức, cả hai liền chạy tới trước kệ hàng mì ăn liền.

"Chà! Tăng tốc độ tu luyện lên gấp mười lần, kéo dài trong một giờ! Hàng trong tiệm của Lão Bản chưa bao giờ làm ta thất vọng."

Sau khi đọc phần giới thiệu về mì ăn liền, Bộ Ly Ca không khỏi hít một ngụm khí lạnh.

Nếu ngày nào cũng có mì ăn liền này hỗ trợ tu luyện, chỉ cần thiên phú không quá cùi bắp thì việc đột phá cảnh giới Thần Hồn cũng dễ như trở bàn tay.

"Bộ huynh, vừa nãy ta thấy bọn họ ăn mì, hình như còn phải dùng nước nóng." Giang Thánh Quân nghĩ lại cảnh tượng lúc trước, cau mày nói.

"Nước nóng?" Bộ Ly Ca cũng có chút nghi ngờ.

Nghe thấy hai người nói chuyện, Yêu Tử Yên chỉ vào máy đun nước ở góc phòng: "Nước nóng ở kia, phí sử dụng mỗi lần là một trăm linh tinh."

Bộ Ly Ca: …

Giang Thánh Quân: …

Đúng là gian thương mà!

Đây là suy nghĩ chân thật nhất trong lòng hai người.

Vài phút sau, Giang Thánh Quân và Bộ Ly Ca cũng bưng tô mì ăn liền ra ngồi xổm trước cửa tiệm.

Bây giờ, sự oán giận về tiền nước nóng trong lòng họ đã sớm bay đi đâu mất.

Đùa chắc? Nước nóng pha mì mà dùng hẳn Suối Nguồn Sinh Mệnh, bán có một trăm linh tinh, khác gì cho không đâu?

"Các ngươi cũng nghe Ngụy Khinh Trúc giới thiệu nên mới tìm đến tiệm này à?" Chu Hổ nhìn hai người, tò mò hỏi.

Đương nhiên, đây chỉ là hắn thuận miệng hỏi thăm mà thôi.

Cái khí chất con nhà giàu toát ra từ hai người trẻ tuổi này không phải đám lính đánh thuê bọn họ có thể so sánh được, hơn nữa trang phục trên người nhìn qua đều là hàng hiệu đắt tiền.

Ngụy Khinh Trúc? Chắc là một khách hàng nào đó trong tiệm của Lão Bản. Bộ Ly Ca thầm đoán.

"Không phải. Ta tự mình tìm ra tiệm này." Bộ Ly Ca lắc đầu, vênh mặt đáp: "Nói cho chuẩn thì, ta đây mới là vị khách đầu tiên của tiệm này!"

Nói đến đây, trong lòng Bộ Ly Ca dâng lên một niềm tự hào khó tả.

"Thì ra là thế." Chu Hổ gật gù tỏ vẻ đã hiểu.

"Bộ huynh, sao ngươi tìm được tiệm này hay vậy?" Giang Thánh Quân hiếu kỳ.

"Đó là một buổi chiều tà, nắng đỏ như máu…"

Ánh mắt Bộ Ly Ca nhìn về phía xa xăm, bắt đầu thêm mắm dặm muối kể lại câu chuyện ngày hôm đó.

Mọi người đều chăm chú lắng nghe, bởi vì ai cũng vô cùng tò mò về Khởi Nguyên Thương Thành.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!