Những việc Lạc Xuyên gây ra quả thực đã tạo nên một cơn chấn động không nhỏ tại thành Cửu Diệu.
Thế nhưng, ngoài những khách hàng của Khởi Nguyên Thương Thành ra, gần như chẳng ai biết rõ thân phận thật sự của hắn.
Người thường dù có trông thấy Lạc Xuyên cũng chẳng thể nào ngờ rằng một thanh niên trẻ tuổi như vậy lại chính là kẻ đứng sau giật dây tất cả mọi chuyện...
Tám chuyện, vĩnh viễn là chủ đề mà con người hứng thú nhất.
Sau khi nhóm Lạc Xuyên rời đi được vài phút, đám đông không những không giải tán mà ngược lại còn tụ tập đông hơn.
Chuyện xảy ra ở đây đã thu hút sự chú ý của không ít người.
Rất nhanh sau đó, một tràng xôn xao nổi lên ở cuối con phố.
"Thành Vệ Quân đến rồi!"
Không biết ai đã hét lên một tiếng.
Âm thanh rất lớn, ai nấy đều nghe thấy.
Tuy nhiên, không một ai rời đi.
Bọn họ chỉ là quần chúng hóng chuyện, có gì mà phải sợ?
Tốc độ của Thành Vệ Quân rất nhanh.
Sau hơn mười nhịp thở, mười mấy binh sĩ mặc khôi giáp đã tiến đến trước cửa Huyết Lang Gia.
Tu vi của những người này đều không thấp, kẻ yếu nhất cũng ở cảnh giới Tạo Hóa.
Người dẫn đầu là một nam tử trung niên mặt mũi đầy chính khí.
Tu vi cao nhất, đạt đến Thần Hồn nhị phẩm.
Xem ra, hẳn là một tiểu đội trưởng.
"Đã xảy ra chuyện gì?" Nam tử trung niên tên Lý Chính đưa mắt nhìn quanh, khẽ cau mày.
Hắn vốn cũng chẳng ưa gì cái thói hành sự ngang ngược, tùy tiện của Huyết Lang.
Nhưng Huyết Lang lại có ô dù trong Thành Vệ Quân, nên hắn cũng chẳng làm gì được gã.
Vừa nghe tin báo nơi ở của Huyết Lang lại xảy ra chuyện, Lý Chính đã vội vã dẫn đội tới ngay.
Bởi hắn lo Huyết Lang sẽ ra tay làm người khác bị thương.
Nghe Lý Chính hỏi, đám quần chúng ăn dưa nhiệt tình kẻ nói một câu, người thêm một lời, thi nhau kể lại sự tình.
Dù âm thanh ồn ào, nhưng Lý Chính vẫn nắm rõ được đầu đuôi câu chuyện.
Hắn cau mày, cẩn thận ngẫm nghĩ.
Một chưởng đánh bay Huyết Lang, kẻ có tu vi Thần Hồn nhất phẩm, thành tro bụi, thực lực chắc chắn cực kỳ đáng sợ.
Chuyện này đã vượt quá phạm vi quản lý của Thành Vệ Quân.
Thế nhưng không hiểu sao, trong lòng Lý Chính lại dâng lên một cảm giác hả hê khó tả.
Tên Huyết Lang này cuối cùng cũng đá phải tấm sắt rồi!
Để cho chắc ăn, Lý Chính cảm thấy nên bẩm báo chuyện này lên bệ hạ.
Biết đâu đôi nam nữ trẻ tuổi có lai lịch bí ẩn kia lại là nhân vật tai to mặt lớn nào đó thì sao...
Lý Chính làm việc vô cùng dứt khoát.
Hơn mười phút sau.
Trong hoàng thành.
Cơ Vô Hối nhìn Lý Chính đang cúi đầu đứng phía dưới, sắc mặt không đổi, hỏi: "Những gì ngươi nói đều là sự thật?"
"Bẩm bệ hạ, thuộc hạ không dám lừa dối nửa lời!" Lý Chính trầm giọng đáp.
"Trẫm biết rồi, lui đi."
"Tuân lệnh!" Lý Chính đáp.
Khi xoay người rời đi, hắn thoáng thấy trên mặt bệ hạ dường như có một nét sầu muộn lướt qua.
Là mình hoa mắt sao?
Dù lòng còn nghi hoặc, nhưng Lý Chính biết rõ, tốt nhất không nên tùy tiện phỏng đoán tâm tư của bệ hạ...
"Bạch lão, ông thấy thân phận của mấy người đó rốt cuộc là gì?" Sau khi Lý Chính rời đi, Cơ Vô Hối nhìn về phía Bạch lão bên cạnh.
Bạch lão mỉm cười, rót cho Cơ Vô Hối nửa chén trà: "Bệ hạ, đáp án của vấn đề này, chẳng phải đã ở trong lòng ngài từ lâu rồi sao?"
Cơ Vô Hối cười khổ.
Hắn đương nhiên đã đoán ra đáp án, chỉ là có chút không muốn tin mà thôi.
"Ta thấy, cứ mỗi lần Lão Bản muốn ra ngoài dạo phố là y như rằng có chuyện," Cơ Vô Hối cười khổ.
Đầu tiên là thằng nhóc ngu xuẩn Cơ Thiên Hạo, giờ lại đến tên Huyết Lang vô danh tiểu tốt nào đó.
Sao ta cứ có cảm giác mọi rắc rối trong thành Cửu Diệu đều tìm đến Lão Bản thế nhỉ!
Cơ Vô Hối cảm thấy vô cùng phiền muộn.
Lão Bản sẽ không vì chuyện này mà trách tội trẫm đấy chứ?