Virtus's Reader
Thần Cấp Đại Điếm Trưởng

Chương 483: CHƯƠNG 483: CUỘC SỐNG HIỆN TẠI, THẬT SỰ RẤT TUYỆT

Sau khi giải quyết xong chuyện của nhóm Ngụy Khinh Trúc, Lạc Xuyên và Yêu Tử Yên không trở về Khởi Nguyên Thương Thành ngay.

Bởi vì Lạc Xuyên bỗng nổi hứng muốn đi dạo phố trong thành Cửu Diệu.

Ở thành Cửu Diệu lâu như vậy mà hắn vẫn chưa từng đi dạo ngắm nghía cho tử tế.

Nhân tiện hôm nay ra ngoài, dạo một vòng xem sao.

Yêu Tử Yên dĩ nhiên vô cùng tán thành quyết định này của Lạc Xuyên.

Ba người Ngụy Khinh Trúc thấy vậy, bèn lựa lời cáo từ.

Bởi vì các nàng cảm thấy, nếu cứ đi theo thì chẳng khác nào ba cái bóng đèn siêu to khổng lồ…

Thành Cửu Diệu rất phồn hoa.

Đây là ấn tượng đầu tiên của Lạc Xuyên về nơi này.

Người qua kẻ lại, tấp nập vô cùng.

Hòa mình vào dòng người, Lạc Xuyên bất giác nghĩ đến những khu phố thương mại sầm uất ở kiếp trước.

Thật đúng là có chút hoài niệm...

"Lão Bản, Lão Bản! Ngài mau tới xem này!" Trước một sạp hàng nhỏ cách đó không xa, Yêu Tử Yên phấn khích vẫy tay với Lạc Xuyên.

"Tới đây." Khóe miệng Lạc Xuyên nở một nụ cười nhàn nhạt rồi bước tới.

So với kiếp trước... cuộc sống hiện tại dường như tốt hơn nhiều...

"Bánh bao! Bánh bao nóng hổi mới ra lò đây! Nhân thịt là yêu thú Đoán Thể trong dãy núi Cửu Diệu, ăn vào cường thân kiện thể!"

"Bán linh quả! Hoàng cấp linh quả Hoàng Linh Đào! Một quả chỉ một ngân tệ!"

"Mọi người mau nhìn xem! Linh khí Hoàng đại sư vừa luyện chế đây..."

Tiếng rao hàng vang lên không ngớt.

Lạc Xuyên hòa mình vào đó, như cảm nhận được trăm vị nhân sinh, tâm cảnh cũng bất giác thăng hoa theo.

Cảm giác thăng hoa này đột ngột chấm dứt khi Yêu Tử Yên chìa cho hắn một xiên mứt quả…

Lạc Xuyên cũng không ngờ, ở dị giới này cũng có món như mứt quả.

Xem ra người ở thế giới nào cũng tràn đầy trí tuệ cả…

Lạc Xuyên nhìn xiên mứt quả trong tay Yêu Tử Yên, mày hơi nhíu lại.

Mứt quả?

Ta là Lão Bản của Khởi Nguyên Thương Thành, sao có thể ăn thứ này được?

Chẳng phải là trông con nít lắm sao?

Hoàn toàn không hợp với hình tượng Lão Bản nam thần cool ngầu của mình!

Nhưng sau khi Lạc Xuyên nhìn thấy ánh mắt tràn ngập mong chờ của Yêu Tử Yên…

Vài phút sau, Lạc Xuyên và Yêu Tử Yên sóng vai đi trên đường.

Hai người mỗi người cầm một xiên mứt quả đỏ mọng, vừa đi vừa ăn.

Cắn một miếng, lớp đường mật óng ánh bên ngoài vỡ tan, vị ngọt lịm lan tỏa.

Răng vừa chạm tới phần thịt quả bên trong, hương vị chua chua ngọt ngọt lập tức bùng nổ, khiến nước bọt cứ thế ứa ra.

Nói gọn trong hai chữ: hết sảy!

"Lão Bản, mứt quả này ăn ngon ghê!" Yêu Tử Yên nhận xét.

"Ừm, cũng được." Lạc Xuyên gật đầu.

Mứt quả ở đây không dùng sơn tra mà là một loại linh quả Lạc Xuyên không biết tên.

Tuy nhiên, hương vị không khác sơn tra là mấy, lại còn có thêm tác dụng tăng tốc độ hồi phục linh lực.

Lạc Xuyên thầm nghĩ, món này cũng không tệ…

Hai người tiếp tục dạo bước trên phố.

Yêu Tử Yên như một cô bé lần đầu được ra ngoài chơi, tỏ ra hứng thú với tất cả mọi thứ ở các sạp hàng ven đường.

Dù trước đây, khi còn là sát thủ của Ảnh Sát Bảng, nàng cũng từng sống trong lãnh địa của nhân loại một thời gian dài.

Nhưng chưa bao giờ nàng được như bây giờ, giống một người bình thường, hoàn toàn hòa mình vào cuộc sống nơi đây.

Đi cùng Yêu Tử Yên, tâm trạng của Lạc Xuyên cũng thoải mái lạ thường.

Hắn cảm nhận được một niềm vui... đã đánh mất từ rất lâu rồi.

Cuộc sống hiện tại... thật sự rất tuyệt...

Yêu Tử Yên dừng chân trước một sạp hàng trang sức.

Chủ sạp là một người phụ nữ có khuôn mặt phúc hậu.

Người phụ nữ nhìn hai người, gương mặt nở nụ cười hiền hòa, cảm thán: "Hai vị đúng là trai tài gái sắc, thật xứng đôi!"

"Khụ khụ, ngài hiểu lầm rồi." Mặt Yêu Tử Yên hơi ửng hồng, vội vàng giải thích.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!