Lạc Xuyên nhìn vòng quay rút thưởng, hạ lệnh khởi động.
Vòng quay bắt đầu xoay tít.
Một lát sau, Lạc Xuyên lại ra lệnh dừng.
Vòng quay rút thưởng từ từ dừng lại, kim chỉ dừng ở một ô màu xanh lam.
"Chúc mừng Ký chủ rút trúng game thực tế ảo Tháp Thí Luyện."
"Đang cải tạo cửa hàng, thời gian dự kiến: 6 tiếng."
Game?
Nghe thấy âm thanh nhắc nhở của hệ thống, Lạc Xuyên suýt nữa thì hoài nghi mình nghe nhầm.
Chơi game = tu luyện?
Hệ thống, ta học ít, ngươi đừng có lừa ta.
Cũng may nhờ mấy lần rút thưởng trước, Lạc Xuyên đã chuẩn bị sẵn tâm lý nên cũng không quá kinh ngạc.
Dường như đoán được suy nghĩ của Lạc Xuyên, hệ thống lên tiếng đúng lúc: "Khi người chơi ở trong game Tháp Thí Luyện, điểm kinh nghiệm nhận được có thể chuyển hóa vào cơ thể."
Lạc Xuyên: ...
Hệ thống bá đạo!
Chơi game cũng có thể mạnh lên, Lạc Xuyên thậm chí còn muốn thốt lên một câu: Hệ thống pro vãi!
Hơn nữa, Lạc Xuyên bây giờ đã vô cùng tò mò về trò chơi mang tên Tháp Thí Luyện này.
Nhưng đêm đã khuya, thời gian cải tạo còn tận sáu tiếng, nên Lạc Xuyên chỉ đành chờ đến mai mới xem được.
Đêm dài nhanh chóng trôi qua.
Trong nháy mắt đã đến sáng sớm hôm sau.
Sau khi vệ sinh cá nhân qua loa, Lạc Xuyên có chút phấn khích đi xuống lầu.
Lúc này, Yêu Tử Yên vừa mới từ trong phòng đi ra.
Nàng nhìn bóng lưng Lạc Xuyên đi xuống lầu, trên gương mặt xinh đẹp hiện lên vẻ nghi hoặc.
"Sao cứ thấy Lão Bản hôm nay có vẻ hăng hái lạ thường..."
Phải biết rằng, hình tượng của Lạc Xuyên trước giờ luôn là một nam thần cao lãnh, kiệm lời.
Hôm nay lại có chút khác biệt.
Nghĩ mãi không ra, Yêu Tử Yên cũng không nghĩ nhiều nữa, đi vào phòng vệ sinh bên cạnh bắt đầu rửa mặt.
Bên kia, sau khi Lạc Xuyên xuống tầng một của cửa hàng cũng bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh ngạc đôi chút.
Những kệ hàng trống trơn trong cửa hàng vốn có giờ đã biến mất.
Trên bức tường đối diện cửa chính đã xuất hiện thêm một màn hình tinh thể.
Phía bên phải cửa hàng đã thay đổi nghiêng trời lệch đất, nói chính xác hơn là có thêm mười chiếc ghế ngồi.
Trên mỗi chiếc ghế còn có một cái mũ giáp màu bạc.
Phía trước ghế ngồi là một màn hình tinh thể, có lẽ là để hiển thị hình ảnh trong game.
Nhìn thế nào thì một cửa hàng nho nhỏ cũng không thể chứa được nhiều thứ như vậy.
Nhưng Khởi Nguyên Thương Thành chính là như thế, dù có thêm hơn mười chiếc ghế ngồi trông vẫn không hề chật chội.
Nếu để các tông môn có truyền thừa lâu đời nhìn thấy, chắc chắn sẽ kinh ngạc đến rớt cằm.
Bởi vì hiện tượng này chính là năng lực không gian!
Hoặc có lẽ, gọi là trận pháp không gian thì đúng hơn.
"Lão Bản, mấy thứ này là gì vậy?"
Yêu Tử Yên lúc này đang từ lầu hai đi xuống, vừa nhìn đã thấy sự thay đổi của cửa hàng, tò mò hỏi.
"Game thực tế ảo," Lạc Xuyên trả lời.
Yêu Tử Yên ngẩn người.
Nàng nghe không hiểu.
"Để ta biểu diễn cho cô xem."
Lạc Xuyên dứt lời liền ngồi xuống ghế, đội mũ giáp lên đầu.
Ngay khoảnh khắc đội mũ giáp lên, Lạc Xuyên chỉ cảm thấy ý thức của hắn dường như đã thoát khỏi sự trói buộc của thể xác, tiến vào một không gian xa lạ tối đen như mực.
Đồng thời, cơ thể của Lạc Xuyên cũng ngưng tụ thành thực thể.
Điểm khác biệt là trong cơ thể hoàn toàn không có chút linh lực nào, đúng là cơ thể của một người bình thường.
"Phát hiện người chơi đăng nhập lần đầu, có tạo tài khoản không?"
Một giọng nói máy móc vang lên, nghe có đến tám phần tương tự giọng của hệ thống.
Cùng lúc đó, một hộp thoại với những dòng chữ phát sáng hiện ra giữa không gian tăm tối.
Bên dưới có hai lựa chọn.
"Có" và "Không".