Khi lão bản của Vạn Dược Các sắp xếp chỗ ở cho bọn họ, ông ta vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa các đệ tử Dược Cốc.
Từ nội dung cuộc nói chuyện, ông ta nghe được một tin tức có thể nói là kinh người.
Chưởng môn Dược Cốc cũng đã tới thành Cửu Diệu!
Dược Cốc định làm cái quái gì vậy?
Từng tốp từng tốp kéo đến thành Cửu Diệu.
Đội hình ngày càng khủng bố!
Trong lòng lão bản Vạn Dược Các đầy ắp nghi vấn.
Tuy nhiên, ông ta hiểu sâu sắc một đạo lý.
Biết càng nhiều, chết càng nhanh.
Cho nên, ông ta đều chôn chặt những vấn đề này dưới đáy lòng…
Dược Hồi Trần vừa trở lại Vạn Dược Các thì Tam trưởng lão đã xuất hiện.
"Sao vậy?" Dược Hồi Trần khó hiểu hỏi.
Chẳng lẽ đám đệ tử Dược Cốc này lại gây ra chuyện gì khó giải quyết?
"Chưởng môn, ngài đã thấy cấm vệ quân ở thành Cửu Diệu chưa?" Tam trưởng lão hỏi.
Cấm vệ quân?
Nghe vậy, Dược Hồi Trần lập tức đoán được điều ông ta sắp nói.
"Không phải ông muốn nói, rất nhiều cửa hàng đan dược của Dược Cốc ở thành Cửu Diệu đã bị dẹp đấy chứ?" Dược Hồi Trần cười nói.
Tam trưởng lão gật đầu: "Đúng vậy."
Dược Hồi Trần cười cười: "Việc này ta biết rồi, không cần để ý. Hành động này của Thiên Tinh Đại Đế vừa hay giúp chúng ta diệt trừ đám sâu mọt đó…"
Hôm sau.
Mặt trời vừa ló dạng.
Ánh nắng rực rỡ chiếu rọi, báo hiệu một ngày mới đã đến.
Một vệt nắng ban mai xuyên qua cửa sổ chiếu vào phòng, dừng trên mặt Lạc Xuyên.
Mi mắt hắn khẽ run, rồi chậm rãi mở ra.
Trong mắt Lạc Xuyên vẫn còn nét mơ màng của người vừa tỉnh ngủ.
Sau vài hơi thở, vẻ mơ màng tan biến.
Hắn mặc quần áo, đứng dậy.
Đẩy cửa phòng ra, hắn vừa hay gặp Yêu Tử Yên cũng mới rời giường.
"Chào buổi sáng." Lạc Xuyên chào hỏi.
"Lão bản... Chào buổi sáng…"
Yêu Tử Yên dụi đôi mắt còn hơi mông lung, đáp lời.
Xem ra tối qua nàng ngủ không ngon.
Sau khi rửa mặt xong, Lạc Xuyên xuống lầu.
Yêu Tử Yên vẫn còn ở trên lầu chuẩn bị bữa sáng.
Nhìn quanh bốn phía, Lạc Xuyên thấy được thứ mình muốn tìm.
Bên trái, một chiếc kệ hàng vốn trống không giờ đã được lấp đầy.
Nghĩ lại, đó chắc chắn là Sprite.
Tuy nhiên, nó hơi khác so với trong ký ức của Lạc Xuyên.
Chai Sprite không phải màu xanh biếc quen thuộc, mà là màu xanh băng giá.
Chỉ cần nhìn qua, lập tức có cảm giác sảng khoái tinh thần.
Kệ bày Sprite được đặt ngay cạnh kệ CoCa-CoLa.
Lạc Xuyên cảm thấy đây chắc chắn là ý đồ của hệ thống.
Dù sao thì CoCa-CoLa và Sprite, về mặt hiệu quả, hoàn toàn là một cặp bài trùng.
Cũng không biết hương vị thế nào, có giống vị Sprite trong ký ức không…
Mở cửa tiệm, nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài, Lạc Xuyên ngẩn người.
Hai chị em Bộ Ly Ca, Giang Thánh Quân, Cố Vân Hi, các học viên của học viện Lăng Vân…
Ước chừng mấy chục người đang vây kín ngoài cửa Khởi Nguyên Thương Thành.
Toàn là những gương mặt trẻ tuổi.
Những tu luyện giả lão làng như Cơ Vô Hối, Mộ Dung Hải Đường đều không có ở đây.
Huyền Tước cũng đang ở trong đám đông.
Cô bé đang cố gắng nhón chân, muốn xem phía trước rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì.
Chỉ tiếc là chiều cao có hạn…
"Lão bản, cuối cùng cũng mở cửa rồi!" Bộ Ly Ca nhìn thấy cửa Khởi Nguyên Thương Thành mở, vui mừng reo lên.
Lạc Xuyên để ý thấy quầng thâm dưới mắt của Bộ Ly Ca.
Xem ra hôm qua chắc chắn là ngủ không ngon.
Những người còn lại cũng tương tự như Bộ Ly Ca.
Trên mặt ai cũng mang đôi mắt thâm quầng đậm nhạt khác nhau.
Lạc Xuyên thầm thấy nghi hoặc.
Mấy người rủ nhau thức trắng đêm hay gì?
Chẳng lẽ là vì trạng thái của mình đêm qua?
"Bây giờ vẫn chưa đến giờ kinh doanh của Khởi Nguyên Thương Thành đâu." Lạc Xuyên nhắc nhở.
Cố Vân Hi đứng đầu đám đông liên tục gật đầu: "Vâng! Bọn con biết, biết mà!"
"Bọn con chỉ muốn vào tiệm xem trước thôi!" Giang Vãn Thường nói thêm.
"Đúng vậy, đúng vậy!"
"Lão bản, hàng mới rốt cuộc là gì thế…"