Bảy người Dược Hồi Trần đồng loạt nhìn về phía Lạc Xuyên đang ngồi ở cửa tiệm.
Lạc Xuyên vẫn nhắm mắt nằm phơi nắng.
Bọn họ lại chuyển ánh mắt sang Yêu Tử Yên.
Yêu Tử Yên chú ý đến ánh mắt của họ, bèn mỉm cười: “Thâm Uyên, Lão Bản gọi nó là Thâm Uyên.”
“Thâm Uyên sao...” Dược Hồi Trần lại nhìn chằm chằm vào quả cầu đen, dường như thở phào một hơi, lẩm bẩm: “Không ngờ lại biến thành hình dạng này...”
Đồng tử của sáu vị trưởng lão chợt co rút lại.
Về uy danh của Thâm Uyên, bọn họ đã từng đọc được trong các thư tịch cổ.
Sự khủng khiếp của Thâm Uyên không nằm ở năng lượng hay vật chất theo lẽ thường.
Nó vô hình vô chất, giống như một mặt phẳng hai chiều màu đen tuyền với những hoa văn quỷ dị.
Thâm Uyên tựa như một loại ý chí, có thể ảnh hưởng đến vạn vật xung quanh.
Tất cả những gì bị Thâm Uyên xâm nhiễm, bất kể là sinh vật hay vật vô tri, cuối cùng đều chung một kết cục: hủy diệt...
Tương truyền, vào thời thượng cổ, đại lục Thiên Lan đã suýt bị hủy diệt cũng chính vì sự xuất hiện của Thâm Uyên.
Cuối cùng, phải tập hợp sức mạnh của toàn bộ sinh linh trên đại lục mới có thể chiến thắng được nó.
Tổn thất khi đó vô cùng nghiêm trọng.
Vô số chủng tộc bị tuyệt chủng, vô số chủng tộc nguyên khí đại thương...
Theo những ghi chép còn sót lại, dường như trong trận chiến đó, đại lục Thiên Lan đã nhận được sự trợ giúp từ một nền văn minh khác.
Những miêu tả về nền văn minh này hết sức mơ hồ.
Ngày nay trên đại lục Thiên Lan, những ghi chép về Thâm Uyên vốn đã ít ỏi, lại càng không có mấy ai biết về sự tồn tại của nền văn minh kia...
Bọn họ tuyệt đối không thể ngờ rằng, mình lại được diện kiến Thâm Uyên khủng bố trong truyền thuyết theo cách này.
Điều này khiến cho hình tượng của Lạc Xuyên trong mắt họ lại càng thêm phần bí ẩn.
Ngay cả Thâm Uyên cũng có thể nặn thành quả cầu trưng bày trong tiệm, rốt cuộc Lão Bản có thực lực kinh khủng đến mức nào?
Mục đích hắn mở Khởi Nguyên Thương Thành là gì?
Vô số nghi vấn không ngừng nảy sinh trong đầu họ.
Câu trả lời cho những vấn đề này, có lẽ chỉ tương lai mới có thể giải đáp...
Sau khi định thần lại trước cú sốc từ Cây Thế Giới và Thâm Uyên, bảy người Dược Hồi Trần cuối cùng cũng bắt đầu trải nghiệm mua sắm tại Khởi Nguyên Thương Thành.
“Quỳnh Tương Lộ đâu rồi? Sao lại không có?” Đại trưởng lão nhìn dòng chữ “Hết hàng” trên kệ, lòng đau như cắt.
“Quỳnh Tương Lộ của Khởi Nguyên Thương Thành bảy ngày mới bán một lọ, e là chúng ta đến không đúng lúc rồi.” Tam trưởng lão tốt bụng an ủi.
“Ôi.” Đại trưởng lão thở dài, nhưng trong mắt lại không hề có chút nản lòng nào: “Lần mở bán Quỳnh Tương Lộ tiếp theo, ta nhất định phải mua được!”
Tam trưởng lão nhìn vị Đại trưởng lão đang hừng hực ý chí chiến đấu, không nỡ dội gáo nước lạnh vào ông ta.
Mỗi lần Quỳnh Tương Lộ mở bán đều là một trận chiến tranh đoạt khốc liệt…
“Xem ra chúng ta đến chậm thật rồi, nước khoáng cũng hết sạch.” Một vị trưởng lão khác bước tới, bất đắc dĩ nói.
Từ lúc đám học viên của học viện Lăng Vân vào đây, nước khoáng đã bị quét sạch từ lâu.
“Mỗi ngày đều bán mười chai nước khoáng, hơn nữa bây giờ mỗi người chỉ được mua một lần, sớm muộn gì cũng đến lượt chúng ta thôi.” Dược Hồi Trần cười nói: “Cứ xem các mặt hàng khác trước đã.”
“Vâng, chưởng môn.”
…
Dựa theo hướng dẫn trên tấm bảng trắng treo trên tường, bảy người họ đã mua Điện Thoại Ma Huyễn.
Kích hoạt, rồi tiến vào ứng dụng Thương Thành.
“Tải ứng dụng mà cũng cần mười linh tinh, thật đúng là...” Dược Hồi Trần nhìn thông báo hiện lên trên màn hình, dở khóc dở cười.
“Chưởng môn, sau này ngài sẽ quen thôi.” Tam trưởng lão nghiêm túc nói.
Quen ư?
Dược Hồi Trần lại im lặng một lúc: “Hy vọng là vậy...”
Trả mười linh tinh, họ lại tải xuống diễn đàn Khởi Nguyên.
Đến lúc đăng ký tài khoản, giữa họ lại nảy sinh tranh cãi.
Vấn đề là nên đặt tên tài khoản như thế nào.
Hai vị trưởng lão cho rằng, mình thích đặt tên gì thì đặt tên đó, có cá tính một chút vẫn tốt hơn.
Dược Hồi Trần và bốn vị trưởng lão còn lại thì cho rằng, vì đều là người của Dược Cốc nên tên phải thống nhất, tốt nhất là có thể khiến người khác nhận ra ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Kết quả cuối cùng, không có gì bất ngờ.
Thiểu số phục tùng đa số, huống hồ trong “đa số” còn có cả người cầm quyền…
Sau một hồi bàn bạc, Dược Hồi Trần đã chốt phương án đặt tên.
Tên tài khoản của Dược Hồi Trần là “Dược Cốc Chưởng Môn”.
Tên tài khoản của các trưởng lão sẽ theo cú pháp: “Dược Cốc” + [Thứ tự] + “Trưởng Lão”.
Sáu vị trưởng lão đều cảm thấy khó đỡ trước khả năng đặt tên của Dược Hồi Trần.