Virtus's Reader
Thần Cấp Đại Điếm Trưởng

Chương 525: CHƯƠNG 525: BÁNH Ú MẶN VÀ BÁNH Ú NGỌT

Cố Vân Hi lè lưỡi cười tinh nghịch: "Đương nhiên là bánh ú rồi!"

"Ồ? Cái này gọi là bánh ú à? Trông hình thù kỳ quái ghê." Giang Vãn Thường ghé lại gần, cười hì hì trêu chọc.

"... A a a! Ta chiến tới bến với ngươi!" Cố Vân Hi bỏ luôn việc gói bánh, quyết định "khai chiến" với Giang Vãn Thường.

"Ha ha ha... Thôi thôi, đừng quậy nữa..." Giang Vãn Thường vừa cười vừa né đòn tấn công của Cố Vân Hi.

Cuối cùng, Cố Vân Hi làm ra vẻ tâm hồn mỏng manh của mình đã bị đả kích nặng nề.

Lát nữa ăn bánh, nhất định phải ăn thêm hai cái mới bù đắp lại được tổn thương này.

Yêu Tử Yên chỉ biết lắc đầu cười bất đắc dĩ.

Hai cô nhóc này…

Mọi người đều đang bận rộn xắn tay vào việc.

Những khách hàng vốn đang la cà cũng hào hứng tham gia.

Huyền Tước cũng gia nhập vào đội ngũ gói bánh.

Chỉ có điều, giúp thì ít mà phá thì nhiều…

Trong phút chốc, cả Khởi Nguyên Thương Thành chỉ còn lại tiếng cười nói rộn rã.

"Ồ? Sao bánh của ngươi gói đẹp thế?"

"Cái này gọi là thiên phú!"

"Hừ! Thiên phú cái gì, lẽ nào ta lại kém ngươi?"

"Sao ngươi gói được nhiều vậy?"

"Chắc là ta gói quen tay rồi."

Lạc Xuyên mỉm cười hài lòng khi nhìn thấy cảnh tượng hòa thuận này.

Tuy rằng những người này đến từ các thế lực khác nhau, thực lực cũng cách xa một trời một vực.

Nhưng ở Khởi Nguyên Thương Thành, tất cả đều chỉ là những khách hàng bình thường mà thôi.

Tại nơi này, ai cũng được đối xử như nhau…

Mặt khác, Lạc Xuyên còn kinh ngạc phát hiện ra một chuyện.

Người có thiên phú gói bánh nhất lại không phải mấy cô nương trẻ tuổi kia.

Mà chính là năm người Chu Hổ và Vô Thiên!

Tuy tính cách của Vô Thiên cực kỳ lạnh lùng, trông có vẻ khó gần.

Vậy mà giờ đây lại đang lẳng lặng gói bánh, tay nghề còn không tệ chút nào.

Điều này khiến Lạc Xuyên cảm thấy sự tương phản này hơi bị lớn, nhất thời có chút khó thích ứng…

Không lâu sau, một tràng tranh cãi bỗng nhiên vang lên.

Lạc Xuyên ngơ ngác.

Chẳng lẽ gói bánh thôi mà cũng cãi nhau được sao?

Lạc Xuyên đi tới, phát hiện ra mấy đệ tử của Dược Cốc đang tranh luận với học viên của Lăng Vân học viện.

"Bánh ú phải là nhân ngọt chứ, không thấy Tử Yên tỷ vừa rồi toàn gói bánh ngọt hay sao?"

"Nguyên liệu còn có cả thịt, chẳng lẽ thịt mà cũng làm nhân ngọt à?"

"Vị ngọt chắc chắn ngon hơn vị mặn!"

"Ta thấy vị mặn ngon hơn!"

Lạc Xuyên: …

Còn chưa được ăn mà đã nổ ra cuộc chiến mặn ngọt rồi.

Quả nhiên, nhân loại ở thế giới nào cũng giống nhau.

"Chẳng phải chỉ là vấn đề mặn với ngọt thôi sao?" Mộ Dung Hải Đường bật cười: "Đến lúc đó các ngươi muốn ăn loại nào thì lấy loại đó, có cần phải cãi nhau ở đây không?"

"Hải Đường đạo sư, ngài không hiểu đâu. Đây là vấn đề tín ngưỡng." Một học viên đáp lại với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.

Mộ Dung Hải Đường: …

"Ai còn cãi nữa, ngày mai ta đuổi thẳng cổ về Lăng Vân học viện." Phạm Thừa Thiên bước tới, bình thản nói.

"Các ngươi có muốn quay về Dược Cốc không?" Dược Hồi Trần cũng cười tủm tỉm.

Mấy người vội vàng lắc đầu nguầy nguậy.

Độ sát thương của hai câu nói này quả không phải dạng vừa.

Đây chỉ là một khúc nhạc đệm nho nhỏ.

Sau khúc nhạc đệm ngắn ngủi, mọi người lại tiếp tục gói bánh.

Bộ Ly Ca bỗng nhiên nghĩ ra gì đó, mắt sáng rực lên.

"Này, ông nói xem, nếu chúng ta gói Snack Cay vào trong bánh ú thì hương vị sẽ thế nào nhỉ? Liệu có còn hiệu quả tăng cường thực lực không?" Bộ Ly Ca huých tay Giang Thánh Quân bên cạnh.

Giang Thánh Quân đang tập trung cao độ gói bánh, bị Bộ Ly Ca làm phiền thì tỏ vẻ khó chịu.

Thế nhưng khi nghe được lời của cô, hắn lập tức hứng thú.

"Nghe hay ho đấy. Hay là chúng ta làm thử xem sao?" Giang Thánh Quân phấn khích nói nhỏ.

"Ừm! Ta thấy ý này được đó." Bộ Ly Ca gật đầu.

Hai người ngồi trong một góc khuất nên không ai để ý đến hành động lén lút của họ.

Với sự tham gia nhiệt tình của các khách hàng, chỉ hơn mười phút sau, nguyên liệu đã gần như được dùng hết.

Bánh ú cũng đã gói được một chồng lớn.

❇ Thiên Lôi Trúc ❇ Cộng đồng dịch giả

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!