Virtus's Reader
Thần Cấp Đại Điếm Trưởng

Chương 531: CHƯƠNG 531: TA CHỈ LÀ TIỆN TAY CHO VÀO

Bộ Ly Ca đối mặt với Lạc Xuyên, cười ngượng nghịu.

Lỡ cà khịa nhầm Lão Bản rồi, quả này toang thật rồi!

Đang online chờ gấp, cứu mạng!

Bộ Ly Ca cảm thấy mình đúng là số con rệp.

Hai vị đại lão không thể đắc tội nhất ở Khởi Nguyên Thương Thành đều bị hắn chọc phải cả rồi.

Cũng may Lạc Xuyên chỉ liếc hắn một cái chứ không nói gì thêm.

Điều này làm Bộ Ly Ca thở phào nhẹ nhõm.

"Ha ha ha! Bộ Ly Ca, ta phát hiện ngươi đúng là một nhân tài!" Giang Thánh Quân cười phá lên.

Sắc mặt Bộ Ly Ca sa sầm: "Giang Thánh Quân, ta quyết sống mái với ngươi!"

"Nhào vô! Ai sợ ai…"

Bộ Thi Ý liếc nhìn hai người rồi bất đắc dĩ lắc đầu.

Lớn tồng ngồng rồi mà cứ như con nít.

"Thi Ý, đến thử cái này đi, ngon lắm." Mộ Dung Hải Đường đưa một nửa chiếc bánh ú đã bóc vỏ cho Bộ Thi Ý.

Trong tay nàng đang cầm một chiếc bánh ú đã bị cắn mất một miếng.

"Cảm ơn Mộ Dung đạo sư." Bộ Thi Ý mỉm cười.

"Khách sáo làm gì?" Mộ Dung Hải Đường cười đáp: "Ngon lắm đó, mau ăn đi."

"Vâng." Bộ Thi Ý gật đầu.

"Đạo sư, đạo sư, người chẳng chia bánh ú cho con gì cả." Cố Vân Hi không biết từ lúc nào đã sà đến bên cạnh Mộ Dung Hải Đường, vừa vung tay vừa làm nũng.

Mộ Dung Hải Đường lộ vẻ bất đắc dĩ: "Thường ngày ta cho con ít đồ lắm hay sao?"

Cố Vân Hi toe toét cười: "Hì hì, con chỉ nói vậy thôi…"

Bên kia.

"Đa tạ Lão Bản." Vẻ mặt Vô Thiên vô cùng nghiêm túc.

Sau khi ăn bánh ú, Vô Thiên cảm thấy tu vi của mình lại tiến thêm một bước.

Tôn Giả cửu phẩm, chỉ cần tiến thêm một bước nữa chính là Thánh Nhân.

Ở cảnh giới này, muốn tiến bộ dù chỉ một chút cũng là điều vô cùng khó khăn.

Nhưng sau khi ăn bánh ú, Vô Thiên cảm nhận được mình đã thành công bước ra một bước quan trọng đó!

"Chúng ta cũng xin cảm tạ tạo hóa mà Lão Bản đã ban cho." Đám người Dược Hồi Trần cũng đồng thanh nói.

Lạc Xuyên vừa định nói câu cửa miệng quen thuộc.

Bỗng nhiên, hắn nhớ lại lời hệ thống nói lúc trước.

Xem ra lần này, đúng là có liên quan đến mình thật…

Lạc Xuyên suy nghĩ một chút rồi nói: "Đừng bận tâm, ta chỉ tiện tay bỏ vào thôi."

Mọi người nhìn nhau, đều thấy được suy nghĩ trong mắt đối phương.

Lão Bản đúng là Lão Bản, cảnh giới cỡ này, bọn ta đúng là còn kém xa.

Yêu Tử Yên đứng bên cạnh chỉ mỉm cười.

Tính cách của Lão Bản vẫn trước sau như một…

Lúc này, một nhóm khách hàng vẫn đang càn quét số bánh ú còn lại.

Giống như các mặt hàng khác ở Khởi Nguyên Thương Thành.

Bánh ú chỉ có tác dụng đặc biệt trong lần đầu tiên ăn.

Hương vị của tất cả các loại bánh ú đều giống nhau.

Đều cực kỳ ngon.

Vì vậy, chúng đều được mọi người chào đón nồng nhiệt.

Còn có một nguyên nhân khác.

Bởi vì bọn họ không biết lần tiếp theo Lão Bản tổ chức hoạt động thế này là khi nào…

Lạc Xuyên ăn xong chiếc bánh ú vị Snack Cay.

Hắn cảm nhận một chút.

Cơ thể không có bất kỳ thay đổi nào.

Hiệu quả đặc biệt đã nói đâu rồi?

Sao đến lượt mình lại mất thiêng thế này?

"Hệ thống, tại sao bánh ú lại vô dụng với ta?" Lạc Xuyên hỏi trong đầu.

"Bởi vì ký chủ là người chế tạo ra bánh ú. Chính vì chịu ảnh hưởng từ ngài mà bánh ú mới có những hiệu quả đặc biệt, nên đương nhiên chúng sẽ không có tác dụng với ngài."

Lạc Xuyên: …

Đối với câu trả lời của hệ thống, hắn chẳng biết nói gì hơn.

Trong lòng có chút thất vọng.

Nhưng Lạc Xuyên nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng.

Việc nhỏ như vậy thì có gì phải để tâm?

Số lượng bánh ú được gói rất nhiều.

Chia đều ra, mỗi người có thể được ba cái.

Các cô gái ăn ít hơn, phần lớn chỉ xử lý một hai cái là xong.

Phần còn thừa đương nhiên được đám con trai giải quyết hộ.

Bọn họ chẳng những không ngại mà còn cực kỳ khoái chí.

Chuyện tốt thế này cứ đến tới tấp đi

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!