"Đúng rồi, Lão Bản. Không biết Thâm Uyên trong di tích thượng cổ thì thế nào?" Áp chế cơn rung động trong lòng, Văn Thiên Cơ bỗng nhiên nghĩ tới một chuyện khác.
Ông ta hiển nhiên hiểu được, cái gọi là Thâm Uyên này đối với đại lục Thiên Lan là một mối uy hiếp cực lớn.
Nhưng đối với Lão Bản mà nói... thì chẳng đáng là gì.
Ông ta chỉ tò mò mà thôi.
"Ở kia." Lạc Xuyên lại chỉ vào góc tiệm.
Nhìn theo hướng Lạc Xuyên chỉ, một quả cầu với những hoa văn chuyển động trên bề mặt lọt vào tầm mắt của Văn Thiên Cơ.
Trông nó có vẻ không giống lắm với những gì được ghi chép trong sách…
"Lão Bản, trong tiệm có thêm mấy món hàng mới à!" Trần Y Y đứng trước quầy, gương mặt tràn đầy vẻ hưng phấn.
"Đều là hàng mới bán gần đây." Lạc Xuyên giải thích.
Lúc này, trong không khí lan tỏa một mùi thơm thức ăn mê người.
"Đây là mùi hương gì vậy?" Trần Mặc hỏi.
"Thơm quá! Là đồ ăn!" Trần Y Y hít hà một hơi, vui mừng nói.
"Trong mùi thơm có rất nhiều linh dược, lẽ nào có người đang luyện chế đan dược? Nhưng đây cũng không giống mùi hương tỏa ra khi luyện đan." Văn Thiên Cơ nhíu mày nói.
Lạc Xuyên không giải thích.
Chỉ là bữa sáng thôi mà, lát nữa họ sẽ biết.
"Bây giờ chưa đến giờ mở cửa, các vị cứ tự nhiên xem." Lạc Xuyên nói.
"Vâng, Lão Bản." Trần Mặc gật đầu.
Sau đó, ba người bắt đầu đi dạo trong tiệm.
Rất nhanh, mấy tấm bảng trắng trên vách tường đã thu hút sự chú ý của họ.
"Ồ? Trên những tấm bảng trắng này viết nhiều thứ ghê!" Trần Y Y kinh ngạc nói.
"Cái gì vậy? Để ta xem nào." Trần Mặc tò mò nói.
Ba người đi đến trước tấm bảng trắng, cẩn thận xem xét.
Sau khi xem xong, vẻ mặt ai nấy đều rất kỳ quái.
"Quy định trong tiệm thật là nhiều." Ngay cả Văn Thiên Cơ cũng không nhịn được mà cảm thán một câu.
Tuy nhiên, tiệm do một vị tồn tại như Lão Bản mở ra, có vài điểm đặc biệt cũng là chuyện bình thường.
"Không biết trò chơi thực tế ảo này rốt cuộc có hay không, còn điện thoại Ma Huyễn lại là cái gì nhỉ." Trần Y Y nói, đồng thời đưa mắt nhìn về phía những chiếc Thiết Bị Giả Lập.
Có khoảng một trăm cái, chiếm một không gian cực lớn, tạo ra tác động thị giác vô cùng mạnh mẽ.
"Cứ từ từ, lát nữa chẳng phải sẽ biết sao." Trần Mặc cười nói.
Ba người trò chuyện với nhau, còn Lạc Xuyên thì đang lướt điện thoại Ma Huyễn.
Có rất nhiều bài đăng thú vị, là một cách giết thời gian không tồi.
"Lão Bản, bữa sáng xong rồi." Giọng nói từ trên lầu truyền đến.
"Tới đây." Lạc Xuyên đáp lời.
Hắn đứng dậy, đi lên lầu.
"Ồ? Khởi Nguyên Thương Thành còn có người khác sao?" Nhìn bóng dáng Lạc Xuyên biến mất ở cầu thang, Trần Mặc không nhịn được hỏi.
"Nghe có vẻ là một tỷ tỷ xinh đẹp." Gương mặt Trần Y Y lộ vẻ đăm chiêu: "Hay là bà chủ?"
Trần Mặc suy nghĩ một chút rồi gật đầu: "Tám chín phần mười là vậy."
"A? Sư huynh, lát nữa chúng ta chào hỏi thế nào đây?"
"Chúng ta trước tiên cứ như vậy… Sau đó…"
"Ừm, được đó…"
Hai người kích động bàn bạc, bỏ mặc Văn Thiên Cơ sang một bên.
Đối với chuyện này, ông ta chỉ đành bất đắc dĩ lắc đầu.
Lạc Xuyên rất nhanh đã đi xuống lầu, trong tay bưng bữa sáng mà Yêu Tử Yên đã chuẩn bị xong.
Yêu Tử Yên đi theo sau hắn.
Khi nhìn thấy Yêu Tử Yên, cả ba người đều có chút kinh ngạc.
Trần Y Y lại không nhịn được mà thốt lên một tiếng kinh hô nho nhỏ: "Oa!"
Yêu Tử Yên chú ý tới ba người, mỉm cười với họ.
Sau khi đặt thức ăn lên quầy, nàng mới cười nói: "Mọi người vừa tới sao?"
Trần Y Y gật đầu: "Vâng, đúng vậy."
Khi còn ở di tích thượng cổ, họ từng nhìn thấy Yêu Tử Yên trong nhóm Hoàng tộc yêu thú từ xa.
Đương nhiên họ nhận ra thân phận của nàng.
Hiện tại, mối quan hệ của hai người rõ ràng chưa đến mức thân mật như vậy.
Nói cách khác, suy đoán lúc trước của họ đã sai.
Điều này làm cho Trần Y Y âm thầm thở dài.
Yêu Tử Yên gật đầu: "Yêu Tử Yên, nhân viên phục vụ của Khởi Nguyên Thương Thành."
"Chúng ta đã gặp cô ở di tích thượng cổ, ngay chỗ cây Thế Giới." Trần Mặc nói.
"Vậy sao?" Yêu Tử Yên cười cười: "Thật trùng hợp."
Sau đó, ba người Trần Mặc cũng giới thiệu đơn giản về bản thân.
Lạc Xuyên và Yêu Tử Yên chuẩn bị ăn sáng.
Tuy bữa ăn trông vô cùng đơn giản, nhưng mùi vị thì tuyệt đối đỉnh của chóp!
Trần Mặc và Trần Y Y nuốt nước miếng ừng ực.
Tầm mắt của Văn Thiên Cơ thì vẫn luôn dán chặt vào bữa sáng trong tay Lạc Xuyên.
"Lão Bản, bữa sáng này của ngài e là sử dụng những nguyên liệu không hề đơn giản phải không?" Văn Thiên Cơ không khỏi hỏi.
"Chỉ là một ít nguyên liệu nấu ăn đơn giản thôi mà." Lạc Xuyên đáp.
Nguyên liệu nấu ăn… đơn giản?
Văn Thiên Cơ hơi sững sờ, sau đó cười khổ.
Được rồi, đây có lẽ chính là phong thái của đại lão…
Dưới ánh mắt oán niệm của hai người Trần Mặc và Trần Y Y, Lạc Xuyên và Yêu Tử Yên đã ăn xong bữa sáng.
"Lão Bản, bữa sáng của ngài ngày nào cũng như vậy sao?" Trần Mặc không khỏi hỏi.
"Đương nhiên không phải." Lạc Xuyên trả lời.
Trần Mặc âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Không phải thì tốt.
Dùng linh dược cao cấp làm nguyên liệu nấu ăn, quả thực quá xa xỉ, thỉnh thoảng một hai lần mới là bình thường.
Hôm nay xem ra là họ tình cờ gặp phải.
Tuy nhiên, lời nói tiếp theo của Lạc Xuyên lại khiến Trần Mặc không biết nên nói gì.
"Bữa sáng mỗi ngày đều không giống nhau." Lạc Xuyên bình thản nói: "Nguyên liệu nấu ăn thì ngày nào cũng tương tự như hôm nay."
Ba người: …
"Lão Bản, bây giờ có thể mua đồ được chưa?" Văn Thiên Cơ hỏi.
Ông ta luôn cảm thấy những chuyện mình gặp phải ở Khởi Nguyên Thương Thành liên tục phá vỡ nhận thức của bản thân.
Lạc Xuyên gật đầu: "Ừm. Bây giờ đã đến giờ buôn bán."
"Tuyệt quá!" Trần Y Y hoan hô một tiếng, chạy tới các kệ hàng.
Trần Mặc đương nhiên cũng không chịu thua kém.
Âm thanh trò chuyện của hai người nhanh chóng vang lên.
"Snack Cay! Đây là Snack Cay! Cuối cùng cũng gặp lại!"
"CoCa-CoLa, Sprite, hai thứ này trông khá giống nhau, không biết hương vị của Sprite có ngon như CoCa-CoLa không nhỉ."
"Đây là mì ăn liền mà Lão Bản đã nói lúc trước sao?"
…
Tiếng nói chuyện hưng phấn của hai người vang lên, bóng dáng họ không ngừng lướt qua các kệ hàng.
"Chúng ta mua hết tất cả những thứ này!"
Trần Mặc và Trần Y Y ôm một đống đồ đặt lên quầy, hào phóng nói.
Đương nhiên, còn có cả phần của Văn Thiên Cơ.
Mỗi loại hàng hóa mỗi người đều lấy một món, ngoại trừ Quỳnh Tương Lộ chưa có hàng.
Nói thêm một câu, nước khoáng mua ở di tích thượng cổ lúc trước không tính vào lượt mua của khách hàng.
Nói cách khác, họ vẫn có thể mua thêm một lần nữa ở Khởi Nguyên Thương Thành.
Ngoại trừ nước khoáng, số hàng hóa của mỗi người cũng lên đến mấy trăm linh tinh.
Đối với họ mà nói, số tiền này đương nhiên chẳng là gì.
Quy định của Khởi Nguyên Thương Thành, họ đã thấy trên bảng trắng, trong lòng đã rõ.
"Lần này coi như vi sư tặng các con." Văn Thiên Cơ cười ha hả nói.
Các chủ Thiên Cơ Các, siêu cấp cao thủ Tôn Giả cửu phẩm, đương nhiên không thiếu ba vạn linh tinh.
"Cảm ơn sư phụ."
Trần Y Y mỉm cười ngọt ngào, Trần Mặc cũng rất vui vẻ.
Xem ra lần này đi cùng sư phụ lại tiết kiệm được không ít linh tinh.
"Có thể tìm hiểu một chút cách sử dụng điện thoại Ma Huyễn." Lạc Xuyên nói: "Vừa rồi các vị đã xem qua hướng dẫn sử dụng rồi chứ?"