Là một thành viên của Thiên Cơ Các, sở trường của Trần Mặc là tính toán thiên cơ, nên hắn không giỏi chiến đấu cho lắm.
Tuy nhiên, điều này không có nghĩa là hắn không có chút năng lực chiến đấu nào.
Dù sao ở Đại Lục Thiên Lan, chức nghiệp nào cũng cần tu vi làm nền tảng.
Niềm đam mê của Trần Mặc dành cho thuật ám khí cũng không hề thua kém việc tính toán thiên cơ.
Cổ tay hắn run lên, vô số mũi nhọn vô hình lóe lên rồi biến mất.
Động tác của bản sao cũng y hệt.
Trong không khí vang lên tiếng "leng keng", một loạt ngân châm gãy vụn rơi xuống.
Vẻ mặt Trần Mặc không hề thay đổi.
Vừa rồi hắn đã phát hiện, bản sao giống hệt bản thể từ kinh nghiệm cho đến phương thức chiến đấu.
Nói cách khác, muốn chiến thắng bản sao cũng không khác gì đánh bại chính mình.
Độ khó của nó có thể tưởng tượng được.
Lúc Vô Thiên chơi chế độ bản sao, Trần Mặc cũng là một trong những khán giả.
Cho dù Vô Thiên là Tôn Giả cửu phẩm, kết quả cuối cùng cũng chỉ là lưỡng bại câu thương mà thôi.
Đương nhiên, có lẽ điều này cũng liên quan đến cảnh giới.
Dù sao người tu luyện có cảnh giới như Vô Thiên muốn đột phá là chuyện cực kỳ khó khăn.
Nói một cách tương đối, cảnh giới càng thấp thì khả năng đột phá trong chiến đấu càng lớn hơn…
Rầm!
Một bóng người cao mấy trượng ngã sầm xuống đất, âm thanh nặng nề vang lên, bụi mù cuộn trào, mặt đất dường như cũng rung chuyển nhẹ.
Khung cảnh được tái lập, trở về nguyên trạng ban đầu.
“Cuối cùng cũng thắng rồi, đánh kiểu này khó thật đấy!” Cố Vân Hi cảm thán.
“Ít nhất thì kết quả cũng tốt mà.” Giang Vãn Thường mỉm cười, linh khí trong tay tiêu tán.
Ngay vừa rồi, hai người đã dùng cảnh giới Thần Hồn ngũ phẩm để hợp lực đánh bại một con rối Thần Hồn bát phẩm.
Chênh lệch gần ba cảnh giới nhỏ, đủ để chứng tỏ thực lực của các nàng.
“Không phải nói là chiến đấu trong chế độ sàn đấu sẽ nhận được điểm xếp hạng sao? Xem ở đâu thế?” Cố Vân Hi hỏi.
“Chắc là trong bảng thông tin của mình?” Giang Vãn Thường đoán, mở bảng thông tin ra, quả nhiên thấy một dòng dữ liệu mới ở phía dưới: “Ồ? Mười ba điểm? Vân Hi, điểm của cậu là bao nhiêu?”
Cố Vân Hi cũng mở bảng thông tin của mình ra.
Phía trên có một dòng dữ liệu mới.
Điểm: 14.
“Hả? Sao tớ lại nhiều hơn cậu một điểm nhỉ?” Cố Vân Hi hơi mở to mắt, kinh ngạc nói.
Giang Vãn Thường cũng tò mò ghé lại gần.
Nàng trầm ngâm một lát rồi suy đoán: “Trong lời giới thiệu về chế độ xếp hạng do Lão Bản viết hình như có một câu thế này, số điểm nhận được sẽ được tính toán dựa trên tổng hợp đóng góp trong mỗi trận đấu.”
Cố Vân Hi tỏ vẻ bừng tỉnh, gật gù: “A! Tớ nhớ ra rồi! Lúc nãy, đòn kết liễu con rối là do tớ tung ra!”
“Chắc là vậy rồi.” Giang Vãn Thường cười cười, không quá để tâm: “Nói cách khác, trong trận vừa rồi, cậu đã đóng góp nhiều hơn tớ, nên điểm nhận được cũng nhiều hơn.”
“Thời gian còn nhiều, có đánh nữa không?”
“Đương nhiên…”
Phần lớn học viên đều khiêu chiến trong sàn đấu giống như Cố Vân Hi và Giang Vãn Thường.
Tất nhiên, cũng có vài người không tự tin vào thực lực của mình nên đang chơi ở chế độ khác…
“Đây là sức mạnh của cấp bậc Thánh Nhân sao?”
Văn Thiên Cơ nhìn con thú khổng lồ trước mặt, trong lòng tràn ngập chấn động.
Con thú khổng lồ toàn thân đen như mực, thân hình to lớn che trời lấp đất.
Điều nổi bật nhất chính là cái miệng khổng lồ chiếm hơn phân nửa cơ thể nó.
Khi nó há miệng, một lực hút kinh người trào ra, cuốn phăng vô số vật thể lên không trung rồi nuốt chửng vào trong.