Virtus's Reader
Thần Cấp Đại Điếm Trưởng

Chương 564: CHƯƠNG 564: KẺ CHIẾN THẮNG, VÔ THIÊN

"Cho nên, Lão Bản à, ngài thật sự không định tăng số lượng Quỳnh Tương Lộ lên à?" Bộ Ly Ca nhìn về phía Lạc Xuyên.

Lạc Xuyên lắc đầu.

Mọi người đều thở dài đầy bất đắc dĩ.

Lát sau, chủ đề bàn luận của các khách hàng đã từ từ chuyển sang tiệc liên hoan mà Lạc Xuyên tổ chức trước đó.

"Cái gì cơ? Mấy hôm trước Lão Bản mới tổ chức hoạt động liên hoan tập thể á?" Hạ Nguyên trợn tròn mắt, như không thể tin nổi.

"Ừ." Ứng Vô Cực gật đầu xác nhận.

"Biết thế ta đã tới sớm hơn rồi." Hạ Nguyên thất vọng đấm ngực dậm chân, hối hận không để đâu cho hết.

Lần đầu Lão Bản tổ chức hoạt động mà mình lại bỏ lỡ, ức chế chết đi được!

Nghe nói còn có món bánh ú gì đó, do mọi người cùng làm với nhau, có hiệu quả cực kỳ khủng bố.

Đám người bỏ lỡ dịp may như Hạ Nguyên đều than thở tiếc nuối.

"Lão Bản, ngài có định tổ chức lại lần nữa không?" Hạ Nguyên nhìn sang phía Lạc Xuyên.

Lạc Xuyên lạnh nhạt liếc Hạ Nguyên một cái, câu trả lời là gì, chắc khỏi nói cũng biết rồi...

...

"Hạ đội trưởng, Khởi Nguyên Thương Thành mà phụ hoàng nhắc đến thật sự lợi hại vậy sao?" Cơ Linh Nguyệt quay sang hỏi Hạ Thiên Vũ.

Cơ Linh Nguyệt, Cơ Thiên Vấn và Cơ Thiên Viễn đang đi trên đường, trong sự hộ tống của một đội cấm vệ quân do Hạ Thiên Vũ cầm đầu.

"Đương nhiên rồi." Hạ Thiên Vũ không hề do dự một giây, lập tức gật đầu, "Các món hàng được bán trong đó đều có chất lượng và hương vị đỉnh của chóp."

"Cái trò... game thực tế ảo gì đấy, thật sự chơi sướng thế à?" Cơ Thiên Vấn hỏi.

Hạ Thiên Vũ gật đầu: "Một khi bước vào thế giới ảo, ngài sẽ không thể phân biệt được nó với thế giới thật. Hơn nữa, những kỹ năng học được trong đó sẽ thực sự trở thành của mình ngoài đời thực."

Cuối cùng, Hạ Thiên Vũ lại thở dài: "Chỉ tiếc là vận may của ta không tốt lắm, cày cuốc ở chế độ giải trí cả tiếng đồng hồ mà chẳng tìm được nhiệm vụ nào."

Nghe Hạ Thiên Vũ thao thao bất tuyệt, ba huynh đệ Cơ Linh Nguyệt lại càng thêm mong đợi, bất giác rảo bước nhanh hơn...

Đoàn người khí phách di chuyển trên đường phố, thu hút rất nhiều ánh mắt chú ý của người qua đường.

"Ủa, đó là đại hoàng tử, tam hoàng tử với tiểu công chúa đúng không, bọn họ với các cấm vệ quân đi đâu thế nhỉ?"

"Không biết. Lại nói, trong thời gian gần đây, hình như người của hoàng thất không hay xuất hiện trong thành Cửu Diệu nhỉ!"

"Có nên qua nhìn thử chút không?"

"Đi..."

...

Trận đấu của các vị Tôn Giả không kéo dài quá lâu.

Kết quả sau cùng cũng không nằm ngoài dự kiến của Lạc Xuyên.

"Thực lực của Vô Thiên đạo hữu quả là cực mạnh." Dược Hồi Trần cảm thán.

"Mới mấy trăm năm đã có thể luyện chiêu thức Diệt Thế Hắc Liên đến trình độ này, lão phu tâm phục khẩu phục." Văn Thiên Cơ nhìn về phía Vô Thiên, ánh mắt đầy kinh ngạc và thán phục.

Những người còn lại đều tới chúc mừng.

"Đa tạ." Vô Thiên gật đầu, không từ chối.

Trong ánh mắt hâm mộ của các vị đại lão khác, Vô Thiên lấy lọ Quỳnh Tương Lộ duy nhất trên kệ hàng xuống.

Về phần mười chai nước khoáng hôm nay thì đã bị đám học viên cướp sạch từ lâu rồi...

Vô Thiên đưa nhẫn không gian của mình cho Lạc Xuyên, khi nhận lại, bên trong đã vơi đi một trăm ngàn linh tinh.

Quỳnh Tương Lộ quá trân quý, dĩ nhiên Vô Thiên sẽ không uống ngay tại đây, làm vậy thì quá phung phí thần vật.

Một câu giới thiệu "Hấp hối cũng vớt về được, hồn về minh phủ cũng đuổi theo giành lại được" đã đủ chứng minh hiệu quả của Quỳnh Tương Lộ - đây chính là thần dược trong cả việc khôi phục sinh cơ hay trị liệu vết thương.

Tuy Tôn Giả cửu phẩm đã là thực lực đỉnh cao nhất của giới tu luyện, nhưng ai biết ngày sau sẽ gặp phải chuyện gì.

CoCa-CoLa thì chỉ có thể hồi phục những vết thương không chí mạng mà thôi...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!