Lạc Xuyên thầm nghĩ, tin tức về Khởi Nguyên Thương Thành truyền ra thành Cửu Diệu đã là chuyện sớm muộn.
"Ủa, những người vừa rồi đều là người theo chân chúng ta tới đây nhỉ." Sau khi trò chuyện với Bộ Thi Ý, Cơ Linh Nguyệt chợt phát hiện ra điều này, kinh ngạc nói.
"Dĩ nhiên rồi." Cơ Vô Hối gật đầu, cười bảo, "Đây chỉ là chuyện sớm muộn thôi, không cần quá để ý."
"Vâng."
"Lão Bản, ngươi có thấy Khởi Nguyên Thương Thành vẫn hơi chật không?" Bộ Ly Ca đi đến chỗ Lạc Xuyên, do dự một lát, cuối cùng vẫn lên tiếng.
Ừ, là tại lần này hắn ta không tìm được chỗ.
Không đợi Lạc Xuyên trả lời, Giang Thánh Quân đã cất tiếng: "Lão Bản vừa mới mở rộng tiệm chưa được bao lâu, nói vậy là ngươi có thành kiến với Lão Bản đấy à?"
Giang Thánh Quân tới Khởi Nguyên Thương Thành chưa được bao lâu, cho nên, đương nhiên hắn ta cũng không tìm được máy để chơi...
"Ta không có nói thế, ngươi đừng có mà bôi nhọ ta." Bộ Ly Ca trừng mắt lườm Giang Thánh Quân, "Ta đang nêu ý kiến cá nhân với Lão Bản thôi, sao qua miệng ngươi lại thành ta có ý kiến với Lão Bản hả..."
Hai người lại bắt đầu nhao nhao ầm ĩ, Lạc Xuyên nhấp một ngụm CoCa-CoLa, tiếp tục xem trò khỉ...
Cơ Thiên Vấn và Cơ Thiên Viễn đang đứng cạnh Thiết Bị Giả Lập, xem người khác chơi.
"Đại ca, Thế Giới Ảo này thật sự giống hệt thế giới thực tại sao?" Cơ Thiên Viễn vừa chăm chú nhìn chằm chằm màn hình hiển thị vừa hỏi.
Dù hắn ta không thích tu luyện nhưng lúc này cũng bị cỗ máy đặc sắc này thu hút.
Đây là trò chơi mà, thoạt nhìn không có liên quan gì tới tu luyện cả.
"Đương nhiên rồi." Cơ Thiên Vấn gật đầu, lực chú ý lại đặt hoàn toàn lên các màn hình hiển thị, "Nghe bọn họ nói, những hình ảnh này chính là những thứ bọn họ thấy được trong Thế Giới Ảo đấy."
"Đúng là không thể tưởng nổi." Cơ Thiên Viễn cảm thán, "Trong trò chơi mà bị thương hay tử vong có thể hồi sinh trong nháy mắt, rốt cuộc là làm thế nào ấy nhỉ?"
Cơ Thiên Vấn liếc nhìn Cơ Thiên Viễn một cái: "Ta khuyên đệ nên bỏ ý định tìm hiểu nó đi, ngay cả những người như phụ hoàng còn chẳng biết được đáp án của vấn đề này."
"Ta biết, thì cũng chỉ thắc mắc thế thôi." Cơ Thiên Viễn cười cười.
...
"Khởi Nguyên Thương Thành rốt cuộc ở đâu nhỉ?" Sở Quang Hách bực dọc giật tóc.
Từ sáng sớm tới giờ, bọn họ đã loanh quanh trong thành Cửu Diệu tìm kiếm mà không thấy cửa hàng đó đâu, thậm chí đến cả chút tin tức cũng không tìm hiểu được.
"Đừng nên nóng ruột quá." Sở Kinh Thiên liếc nhìn Sở Quang Hách, "Tính tình vẫn cứ hấp tấp nóng nảy như thế, sao có thể đảm đương trách nhiệm tộc trưởng đây."
Sở Quang Hách hít sâu một hơi: "Vâng, thưa phụ thân."
Thực ra, không riêng gì Sở Quang Hách mà các tộc nhân cũng cảm thấy rất phiền não.
"Phụ thân, chúng ta cứ loay hoay tìm kiếm như ruồi không đầu thế này thật không ổn lắm, phụ thân thấy có đúng không?" Kiều Thiên Dung lên tiếng.
Nàng ta còn đang bế con nhỏ, hiện cũng cảm thấy hơi mệt mỏi.
Sở Kinh Thiên liếc nhìn con dâu, gật đầu, đang định nói gì thì bỗng một bóng người lọt vào tầm mắt ông ta.
Khi Lâm Phàm nhìn thấy đoàn người bên Sở Kinh Thiên, lòng lập tức mừng rỡ khôn xiết.
Đương nhiên hắn ta cũng đã biết tin Sở gia tới thành Cửu Diệu này, hơn nữa, trông bọn họ thế kia, hẳn đang tìm kiếm thứ gì.
Lâm Phàm vừa ra khỏi Khởi Nguyên Thương Thành được một chốc, lập tức đoán ra - mục tiêu của Sở gia hẳn cũng giống như Huyền Nguyệt học viện và Thương Lam học viện, đều tới đây tìm Khởi Nguyên Thương Thành.
Có điều, xem ra tin tức của Sở gia không được chính xác cho lắm, bọn họ thậm chí còn chẳng biết Khởi Nguyên Thương Thành ở đâu...