Virtus's Reader
Thần Cấp Đại Điếm Trưởng

Chương 606: CHƯƠNG 606: GIÁO CHỦ NGUYỆT LINH LẦN ĐẦU TRẢI NGHIỆM CỬA HÀNG THẦN KỲ

Nhìn từ bên ngoài, thạch anh truyền tin và điện thoại di động Ma Huyễn trông cũng có đôi phần tương tự, nhưng xét theo chức năng thì còn kém xa.

"Cửa hàng ứng dụng này là nơi để tải phần mềm sao?" Nguyệt Linh tò mò chọc chọc vào biểu tượng trên màn hình, rồi sắc mặt bỗng trở nên quái lạ. "Lại còn đòi linh tinh nữa chứ."

Liễu Như Ngọc và Liễu Như Mị ghé đầu lại gần, thấy được thông báo trên màn hình.

"Đúng là phong cách quen thuộc này mà." Liễu Như Ngọc cảm thán.

"Nguyệt Linh, cứ từ từ rồi sẽ quen thôi." Liễu Như Mị vỗ vỗ vai Nguyệt Linh.

Nguyệt Linh nghi hoặc nhìn hai người: "Quen cái gì cơ?"

"Sau này ngươi sẽ hiểu." Liễu Như Mị nói, giọng điệu tràn đầy cảm khái.

Tiếp theo đó, Nguyệt Linh được trải nghiệm một lần mua sắm trong Khởi Nguyên Thương Thành.

"Ngon vãi!" Nguyệt Linh vừa nhai Snack Cay, vừa uống CoCa-CoLa và Sprite, miệng lúng búng nói. "Từ nhỏ đến giờ ta chưa bao giờ được ăn thứ gì ngon thế này! Nếu không có cái quy định chết tiệt kia thì tốt biết mấy, ta sẽ mua một đống về cho các tỷ muội trong giáo."

Gặp được thứ tốt liền nhớ tới các tỷ muội nhà mình, Nguyệt Linh quả đúng là một vị giáo chủ tốt.

"Thì bảo các nàng tới đây là được mà?" Liễu Như Mị cười bảo. "Trước đây Văn tiền bối cùng các vị khác chẳng phải đã dựng trận pháp truyền tống rồi đó sao?"

"Đúng ha! Sao ta lại quên mất chuyện này nhỉ?" Nguyệt Linh gật đầu lia lịa, sau đó nhìn hai kệ hàng trống không, thở dài: "Chỉ tiếc là không mua được Quỳnh Tương Lộ và nước khoáng, đúng là hơi tiếc."

Tuy trước đó Lạc Xuyên đã thay đổi quy ước mua hàng nhưng nước khoáng vẫn cứ là mặt hàng khan hiếm, bởi gần đây Khởi Nguyên Thương Thành có thêm rất nhiều khách mới, hơn nữa, đa số đều có xuất thân không tầm thường.

Mười ngàn linh tinh đối với bọn họ chỉ là chuyện cỏn con.

Còn về Quỳnh Tương Lộ... chắc không cần nói nhiều.

Ba người vừa ăn uống vừa trò chuyện, xử lý hết chỗ đồ vừa mua được. Nguyệt Linh vỗ vỗ bụng mình, ợ lên một tiếng thỏa mãn.

"Ta vẫn chưa biết trò chơi thực tế ảo là cái gì, chúng ta qua đó xem thử đi." Nguyệt Linh lại chuyển sự chú ý sang bên kia.

"Ừm." Liễu Như Mị tủm tỉm cười. "Ta cũng đang tò mò, nghe nói trò chơi trong đây đã có nhiều thay đổi lắm."

"Có chế độ bảng xếp hạng trên sàn đấu, còn có cả phần thưởng cho ai có nhiều thời gian chơi, cuối cùng Lão Bản cũng nhớ tới việc phát thưởng cho dân cày cuốc rồi."

"Mà chế độ giải trí cũng thay đổi nhiều lắm, lần trước Lão Bản chỉ úp mở có một câu..."

Hai tỷ muội Liễu Như Ngọc bàn tán với nhau, Nguyệt Linh thỉnh thoảng cũng xen vào đôi câu.

Trước mặt mỗi người chơi đều có những màn hình riêng, trên đó hiển thị những hình ảnh khác nhau.

Qua quan sát, các nàng rút ra kết luận, số người chơi trên sàn đấu chiếm khoảng một phần tư.

Chế độ giải trí chiếm chừng một nửa.

Một phần tư còn lại thì chơi đủ thứ, hoặc cũng có người đang xem người khác chơi.

"Oa, đối thủ là một bụi cỏ kìa! Trời, bụi cỏ này còn biết dùng kiếm nữa!"

"Xem ra đây cũng là một hình thức khiêu chiến trong Tháp Thí Luyện rồi, hẳn số tầng không nhỏ đâu."

"Rồng kìa! Trời đất, người này chỉ dùng một dao đã chém chết rồng, lại còn dùng kiểu dao phay."

"Đó là chế độ hướng dẫn nấu ăn, người chơi có thể tự mình trải nghiệm các công thức nấu nướng."

"Nhưng đa số khách hàng chỉ thích tận hưởng quá trình chiến đấu săn lùng nguyên liệu từ góc nhìn thứ nhất mà thôi..."

Mỗi khi thấy những hình ảnh khác lạ, Nguyệt Linh đều sẽ hô lên kinh ngạc.

Liễu Như Ngọc và Liễu Như Mị đóng vai trò người hướng dẫn, giải thích mọi thứ.

Những khách cũ đã quá quen với cảnh tượng này nên không thấy có vấn đề gì, dù sao thì, có nhan sắc là có tất cả mà. Ở hầu hết mọi trường hợp, chân lý này luôn đúng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!