Mọi người đều nhìn sang phía Lạc Xuyên.
Yêu Tử Yên dường như đã đoán được điều gì, mặt cũng lộ vẻ hứng thú.
Lạc Xuyên đưa tay phải ra, mở bàn tay.
Các khách hàng đứng xa hơn đều dài cổ nhòm vào.
Trong lòng bàn tay Lạc Xuyên có bảy mảnh lá xanh biếc lẳng lặng nằm đó.
Phiến lá còn lấp lánh sáng, trông cực kì huyền diệu.
"Đây là... lá Cây Thế Giới?" Văn Thiên Cơ sửng sốt.
Những vị khách còn lại cũng ngó sang phía Cây Thế Giới.
Quả nhiên, phiến lá trong tay Lão Bản giống hệt lá Cây Thế Giới.
Khách hàng mới của Khởi Nguyên Thương Thành có thể tìm hiểu những chuyện lớn chuyện nhỏ trong Khởi Nguyên Thương Thành thông qua Diễn đàn Khởi Nguyên.
Ví dụ như Cây Thế Giới này, Thâm Uyên này, không gian bán vũ khí này, hố sâu u năng này...
Cây Thế Giới nằm chình ình trong cửa hàng, đi vào có thể thấy ngay.
Thứ này có thể nói là thứ quen thuộc với các khách cũ ở đây.
Đương nhiên, họ cũng biết rõ thân phận Thánh Nhân của nó.
Các khách mới đều hết sức kính cẩn với nó, còn khách cũ, đã quen rồi thì không có cảm giác gì nhiều.
Bởi vì Cây Thế Giới có cảm giác tồn tại quá yếu, nói là gần như vô hình cũng không ngoa.
"Lá Cây Thế Giới, Lão Bản hào phóng quá." Dược Hồi Trần cảm thán.
Sáu vị trưởng lão đều chằm chặp nhìn những phiến lá trong tay Lạc Xuyên.
Khi mới tới Khởi Nguyên Thương Thành, bọn họ đã thèm muốn nó, nhưng e ngại Cây Thế Giới và Khởi Nguyên Thương Thành nên không dám manh động.
Hiện giờ đã có phương thức hợp lí để thu hoạch rồi.
Trong lòng các trưởng lão bắt đầu dấy lên chiến ý hừng hực.
Bọn họ muốn lên sàn đấu, muốn cướp phần thưởng của kỳ sau!
"Xếp hàng lĩnh thưởng!" Lạc Xuyên nói.
Bảy người lập tức xếp thành hàng.
Các khách cũ đều nở nụ cười.
"Đây là lá Cây Thế Giới." Cố Vân Hi vung lá cây trước mặt, phảng phất thấy được tinh không trong trẻo, vẻ mặt hưng phấn, "Thật thần kỳ!"
"Hi Nhi, Hi Nhi, cho ta xem với." Giang Vãn Thường xúm lại.
"Này." Cố Vân Hi đưa lá cho nàng ta.
Không ít học viên cũng tò mò xúm tới.
Cố Vân Hi rất hào phóng tỏ vẻ, mọi người đều có thể cảm nhận một chút.
Văn Thiên Cơ nhìn phiến lá trong tay, sắc mặt cũng lộ vẻ vui mừng.
Ông ta có thể cảm nhận rõ ràng, nắm phiến lá trong tay này, cảm ngộ pháp tắc cũng rõ ràng hẳn lên.
Đây là thần vật!
Các trưởng lão của Dược Cốc và Dược Hồi Trần nhìn chằm chằm những phiến lá kia rồi liếc nhìn nhau, thở dài.
"Tỷ, ta cũng có một lá nè." Bộ Ly Ca khoe khoang với Bộ Thi Ý.
Bộ Thi Ý mở to mắt: "Ngươi bịp ta ư?"
"Lừa ngươi làm gì?" Bộ Ly Ca đắc ý, "Lão Bản cho ta từ lâu rồi."
"Sao ta không nghe ngươi nhắc tới?"
"Thứ này càng ít người biết càng tốt, cho nên ta mới không nói cho ngươi."
"Tuy ngươi nói rất có lí nhưng ta vẫn cảm thấy rất khó chịu..."
Khởi Nguyên Thương Thành lại trở nên náo nhiệt.
"Lão Bản." Yêu Tử Yên tò mò hỏi, "Có phải ngươi đã nghĩ tới chuyện thưởng gì từ trước rồi không?"
Lạc Xuyên liếc nhìn Cây Thế Giới: "Ừ."
Yêu Tử Yên tiếp tục hỏi: "Nhưng thưởng thứ này, thực sự ổn chứ?"
Cây Thế Giới ở ngay đây, Yêu Tử Yên cũng cảm thấy hơi khó xử.
Lạc Xuyên bình thản nói: "Cũng không phải thứ gì trân quý lắm."
Mỗi ngày năm lá, trong hệ thống đã có cả đống.
Yêu Tử Yên: ...
Nàng bỗng không biết nên nói gì.
Có thể, đối với Lão Bản, thứ này đúng là chẳng đáng gì thật.
⚝ Thiên Lôi Trúc ⚝ Truyện dịch AI