Sau khi trở lại phòng, Lạc Xuyên đang chuẩn bị đi ngủ thì bỗng nhiên nghĩ đến một chuyện.
Mấy ngày nay, không ít thế lực lớn đã đến Khởi Nguyên Thương Thành.
Hẳn là nhiệm vụ đã hoàn thành rồi nhỉ?
Nói đi cũng phải nói lại, mấy cái nhiệm vụ hệ thống đưa ra, hắn cứ có cảm giác mình toàn vô tình hoàn thành chúng.
Hiếm khi nào cần hắn phải đích thân ra tay.
Là một Lão Bản mà lười chảy thây thế này, có phải là quá thất trách rồi không?
Ngay giây tiếp theo, Lạc Xuyên đã gạt phăng ý nghĩ này đi.
Không đúng.
Vì cái tiệm này, hắn đã không ra ngoài suốt một thời gian dài rồi.
Đây rõ ràng là tấm gương sáng cho tất cả các Lão Bản noi theo.
Tâm trạng Lạc Xuyên lập tức vui vẻ hẳn lên.
Hắn mở giao diện thông tin cá nhân lên.
Màn sáng bán trong suốt màu xanh nhạt quen thuộc xuất hiện.
So với trước đây cũng không có thay đổi gì lớn.
Điểm khác biệt duy nhất là trạng thái của một nhiệm vụ đã thay đổi.
Đương nhiên, còn có số tài sản của hắn.
"Nhiệm vụ: Gầy dựng danh tiếng cho Khởi Nguyên Thương Thành tại Đại Lục Thiên Lan, thu hút ít nhất mười lăm nhân vật tai to mặt lớn thuộc các thế lực siêu cấp ghé thăm. Phần thưởng: Một cơ hội rút thưởng thông thường. Trạng thái: Đã hoàn thành."
Lạc Xuyên chọn nhận thưởng.
"Cơ hội rút thưởng thông thường đã được gửi đến." Giọng nói của hệ thống vang lên.
Lạc Xuyên muốn rút thưởng, nhưng bỗng nhiên có chút do dự.
Hắn nhìn về phía căn phòng của Yêu Tử Yên.
Yêu Tử Yên chính là Nữ Hoàng May Mắn.
Đây là chân lý mà Lạc Xuyên luôn tin tưởng không chút nghi ngờ.
Còn hắn thì sao? Một dấu chấm hỏi to đùng.
Không phải hoàng đế may mắn, cũng chẳng phải thánh nhân vận rủi.
Chỉ là cực kỳ khó tả.
Có cần gọi Yêu Tử Yên đến không?
Suy nghĩ một hồi, Lạc Xuyên gạt đi ý nghĩ này.
Bởi vì Lỗ Tấn đã từng nói, nếu gõ cửa phòng một cô gái vào buổi tối, có thể sẽ bị coi là kẻ có ý đồ xấu.
Huống hồ, lúc rút thưởng lần trước, Yêu Tử Yên cũng đã ở trong phòng.
Kết quả thế nào thì ai cũng biết rồi đấy.
Lạc Xuyên tiến vào không gian rút thưởng.
Ba vòng quay, một lớn hai nhỏ, lơ lửng giữa không trung.
Kích thước của mỗi cái đều cực kỳ đáng kinh ngạc.
Đối mặt với cảnh tượng chấn động này, Lạc Xuyên lại chẳng có cảm xúc gì.
Bởi vì lúc rảnh rỗi không có gì làm, hắn cũng thường xuyên vào đây dạo chơi.
Tuy không thể rút thưởng, nhưng ngắm một chút thì vẫn được.
Thu hồi suy nghĩ, tầm mắt của Lạc Xuyên rơi vào vòng quay rút thưởng lớn nhất.
Theo ý niệm của hắn, vòng quay bắt đầu chuyển động chậm rãi.
Tốc độ càng lúc càng nhanh, cho đến khi chỉ còn lại một vệt mờ.
Cảm thấy thời cơ đã đến, Lạc Xuyên ra lệnh dừng lại.
Tốc độ của vòng quay dần chậm lại.
Cuối cùng, dừng hẳn.
Lạc Xuyên thấy kim chỉ đã dừng lại ở một ô có hình bông tuyết.
Trong lòng hắn dâng lên một dự cảm không lành.
Trải qua bao lần rút thưởng, Lạc Xuyên đã tổng kết được quy luật chung sau mỗi lần quay.
Đầu tiên là màu sắc của các ô. Hình như chúng xuất hiện ngẫu nhiên, không liên quan nhiều đến vật phẩm.
Kim chỉ mới là thứ quan trọng nhất.
Bông tuyết... là món hàng lần này, hay là thứ gì đó liên quan đến băng tuyết?
"Chúc mừng ký chủ rút được Kem Nhãn Hiệu Khởi Nguyên."
Lạc Xuyên cẩn thận suy nghĩ, bình tĩnh phân tích, đưa ra kết luận.
Quả không hổ là hệ thống.
Tuy nhiên, lần này trong lòng hắn lại không có cảm giác cạn lời như những lần trước.
Thay vào đó lại là một ý nghĩ "biết ngay mà" lóe lên.
Lại một giọng nói của hệ thống vang lên.
"Khởi Nguyên Thương Thành đang tiến hành nâng cấp. Thời gian dự kiến: sáu giờ."
Xem ra hẳn là máy làm kem. Lạc Xuyên thầm nghĩ.
Lạc Xuyên lại nảy ra một câu hỏi: "Kem có mấy vị?"
Ừm, chỉ đơn giản là hắn tò mò thôi.
Hệ thống: "Một loại."
Lạc Xuyên thở dài: "Lại giống y hệt cái vụ mì ăn liền, tác giả lười đến mức này là cùng."