Dần dần, những hoàng tộc yêu thú được mọi người vây xem chơi game cũng bất chợt dâng lên một cảm giác là lạ.
Nhất là khi bên tai thường xuyên vang lên tiếng hò reo kinh ngạc và thán phục, bọn họ cảm thấy toàn thân như tràn đầy sức mạnh, cuộc chiến đấu với kẻ địch cũng trở nên máu lửa hơn nhiều.
Nếu Lạc Xuyên nhận ra điều này, nhất định sẽ lại cảm khái, hiện tượng đó giống như những thiếu niên đang hăng hái chơi game online mà được người ta xúm vào xem và cổ vũ vậy đó...
Sự xuất hiện của hoàng tộc yêu thú đã gây nên những gợn sóng không nhỏ trong thành Cửu Diệu.
Khi tin tức không ngừng lan truyền và dậy sóng khắp nơi, những đối tượng được bàn tán lại đã tụ tập hết ở Khởi Nguyên Thương Thành, hăng hái chơi game, hoàn toàn chẳng màng đến những ầm ĩ ngoài kia.
Điều này cho thấy, trò chơi này quả thật có sức hấp dẫn không gì sánh bằng đối với khách hàng thuộc bất kỳ chủng tộc nào, hiệu quả lôi cuốn cũng y như nhau.
Số lượng Thiết Bị Thực Tế Ảo trong Khởi Nguyên Thương Thành chỉ có 100 cái, các thành viên hoàng tộc yêu thú đến đã chiếm non nửa số ghế.
Chiều nay, các khách hàng cũ tới Khởi Nguyên Thương Thành chơi game đều nhận ra số lượng thiết bị hơi thiếu rồi, thậm chí đến muộn chút còn chẳng tìm được chỗ.
Nhiều khách hàng đều phải đứng chầu chực sau lưng người chơi, chờ người ta hết giờ.
Nhóm hoàng tộc yêu thú tất nhiên sẽ thu hút sự quan tâm của rất nhiều khách hàng rảnh rỗi.
Ngoài diện mạo đặc thù, thực lực của họ cũng không phải dạng vừa.
Vì thế, sau lưng mỗi thành viên hoàng tộc yêu thú đều có ít nhất một người đứng xem.
"Lão bản, ngài có thấy số lượng chỗ chơi trong tiệm hơi ít không?"
Ngụy Khinh Trúc bước tới quầy phục vụ, nêu lên kiến nghị của mình với Lạc Xuyên.
Lạc Xuyên nhìn quanh, gật đầu: "Cũng đúng."
Không gian của Khởi Nguyên Thương Thành tuyệt đối không tính là nhỏ, nhưng với lượng khách đông như thế này, cảm giác vẫn hơi chật chội.
Nhất là khu vực đặt các thiết bị trò chơi.
Có lẽ cần phải lên kế hoạch xây dựng mở rộng Khởi Nguyên Thương Thành lần nữa rồi.
Tối nay đề nghị với hệ thống đi, Lạc Xuyên nghĩ.
So với mấy tháng trước, địa vị của hệ thống có thể nói là rơi xuống theo tư thế nhảy vực vậy, một phát chạm đáy.
Ngụy Khinh Trúc: ...
Nàng ta bất đắc dĩ thở dài.
Kiểu trả lời của lão bản thật làm người ta phát điên mà.
"Khinh Trúc tỷ, có chỗ rồi nè." Lâm Uyển Sương gọi Ngụy Khinh Trúc.
"Đến đây." Mắt Ngụy Khinh Trúc sáng lên, vội vã đi tới.
Ba tiếng đồng hồ không tính là dài nhưng cũng không ngắn.
Các thành viên hoàng tộc yêu thú đã chơi hết thời gian ba tiếng của ngày hôm nay từ lúc nào không hay. Bỏ mũ xuống, ai nấy đều lộ vẻ luyến tiếc.
"Mới đó đã hết ba giờ, ta mới lên cấp 5 thôi, còn xa mới tới cấp 20 để được chuyển nghề." Hổ Cuồng thở dài.
"Cũng có vội rời khỏi thành Cửu Diệu ngay đâu? Còn nhiều thời gian mà, lo gì." Vũ Vi lườm Hổ Cuồng một cái.
"Vũ Vi tỷ nói đúng lắm." Hổ Cuồng toét miệng cười nói.
Các thành viên hoàng tộc yêu thú kết thúc thời gian chơi, thế là có đến mười mấy vị trí trống.
Các khách quen chưa chiếm được chỗ đều thở phào nhẹ nhõm.
Xem ra hôm nay vẫn được chơi rồi.
"Lão bản, bọn ta về trước nhé." Ra tới quầy phục vụ, Đại Tế Ti nói lời từ biệt với Lạc Xuyên.
Lạc Xuyên gật đầu chào.
"Lão bản, lão bản, ta là thú cưỡi của ngài, có cần ở lại Khởi Nguyên Thương Thành không?" Hổ Cuồng sấn tới, tự tiến cử mình.
Các hoàng tộc yêu thú khác đều quay đầu đi, vẻ như không muốn nhận người quen, thật là mất mặt.
Ngay cả Lạc Xuyên cũng phải kinh ngạc ngây người.
Sau đó hắn lắc đầu, quả đoán từ chối: "Không cần."
"À." Hổ Cuồng thất vọng không thôi.
Yêu Tử Nguyệt liếc nhìn Lạc Xuyên và Yêu Tử Yên, vẻ mặt băn khoăn xoắn xuýt mà không dám nói.
Nàng ta muốn ở lại cùng tỷ tỷ.
Yêu Tử Yên đã chú ý tới, liền hiểu ý ngay.
"Lão bản, có thể cho Tử Nguyệt ở lại đây với em một thời gian không?" Yêu Tử Yên hơi do dự, cuối cùng vẫn hỏi.
"Tùy em." Lạc Xuyên bình thản nói.