Virtus's Reader
Thần Cấp Đại Điếm Trưởng

Chương 71: CHƯƠNG 71: LÁO NHÁO LÀ ĂN TÁT

Nghe Cơ Thiên Hạo nói thế, Lạc Xuyên chợt cảm thấy buồn cười.

Thường nghe nói có loại con chuyên hố cha, nhưng chưa từng thấy ai hố cha đến mức này.

Lạc Xuyên tin chắc rằng, với cái nết của Cơ Thiên Hạo, lại thêm cảnh Cửu Diệu Thành đang long xà hỗn tạp thế này, dù không kiếm chuyện với hắn thì sớm muộn gì cũng gây sự với tu luyện giả khác thôi.

"Quỳ xuống! Tự chặt một tay, bản hoàng tử tha chết cho ngươi!"

Cơ Thiên Hạo nhìn Lạc Xuyên bằng ánh mắt kẻ bề trên nhìn xuống, như thể đang nắm giữ quyền sinh quyền sát trong tay.

Yêu Tử Yên không chút lo lắng, thậm chí sắc mặt còn thoáng lộ vẻ thích thú muốn xem kịch vui.

Loại người này, Lão Bản có thể dễ dàng bóp chết như một con kiến.

Lạc Xuyên không hề đổi sắc mặt, chỉ lặng lẽ thở dài một tiếng: "Ta mở tiệm ở Cửu Diệu Thành, vốn chẳng muốn dính dáng gì đến chuyện hoàng gia các ngươi. Nhưng nếu các ngươi đã không biết điều mà chọc vào ta, vậy thì ta cũng không ngại dạy cho một bài học..."

"Lý Mục, cho hắn sáng mắt ra!"

Cơ Thiên Hạo sa sầm mặt lại, lạnh giọng ra lệnh.

"Vâng, thưa điện hạ."

Lý Mục cười gằn, bước về phía Lạc Xuyên, đồng thời còn siết nắm tay kêu răng rắc như để thị uy.

Gã cho rằng, những gì Lạc Xuyên làm trước đó chẳng qua chỉ là hư trương thanh thế mà thôi.

Tại Cửu Diệu Thành này, có ai dám ra tay với hai người bọn họ chứ?

Nếu thật sự dám tấn công bọn họ thì chẳng khác nào tự biến mình thành kẻ địch của toàn bộ Cửu Diệu Thành, thậm chí là kẻ địch của cả Thiên Tinh đế quốc!

Chính vì vậy, Lý Mục và Cơ Thiên Hạo mới có thể ngang ngược không kiêng dè gì như thế.

Bốp!

Một tiếng động giòn giã vang lên.

Ngay sau đó, một bóng người bay vút ra ngoài như chớp, giây tiếp theo, một tiếng "huỵch" trầm đục vang lên, bóng người kia đã nện thẳng vào vách tường.

Nhìn kỹ kẻ vừa bay ra, đám khách ở đây đều không nhịn được mà hít sâu một hơi.

Đó chính là Lý Mục, con trai của hữu tướng!

Lúc này trông Lý Mục khá thảm hại, trên gương mặt trắng trẻo in hằn một dấu tay cực kỳ bắt mắt.

Hơn nữa, dấu tay này còn đang sưng tấy lên với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

"Khụ khụ!"

Lý Mục vô thức ho khan mấy tiếng, hộc ra vài thứ trắng trắng.

Nếu không nhìn lầm thì hẳn đó là những mảnh răng vỡ.

Đám thực khách đứng quanh đó vừa thấy vậy thì đều sững sờ đến há hốc mồm, bất chợt cảm thấy răng mình cũng ê ẩm theo.

Ra tay ác thật!

Nếu không có linh dược tốt để trị liệu, e rằng Lý Mục phen này coi như móm rồi.

Cũng may, giờ này gã đã hoàn toàn hôn mê, thế là đỡ phải cảm nhận nỗi đau đớn thể xác.

"Này, các vị có thấy vị kia ra tay thế nào không?"

"Không thấy gì hết, nhanh quá mà!"

"Ta... thực lực của ta đã là Thần Hồn tam phẩm mà cũng không nhìn ra được hắn ra tay thế nào!"

"Vãi! Lẽ nào thực lực của người này ít nhất cũng phải đạt tới cảnh giới Quy Nguyên?"

...

Đám thực khách quanh đó đổ dồn ánh mắt về phía Lạc Xuyên, trong mắt tràn đầy vẻ kinh hãi.

Đoán Thể và Cảm Linh là hai cảnh giới lớn, tuyệt đại đa số tu luyện giả đều thuộc hai cảnh giới này.

Còn cảnh giới Quy Nguyên đã là cấp bậc cực cao, số cao thủ đạt tới không có mấy người.

Cảnh giới Vấn Đạo đã đủ để khai tông lập phái, hoặc trở thành khách khanh được các thế lực lớn cung phụng.

Thấy bộ dạng thảm hại của Lý Mục, Cơ Thiên Hạo đã bắt đầu luống cuống.

Y thật sự không ngờ Lạc Xuyên lại dám ra tay!

"Ngươi, ngươi đừng có tới đây! Phụ hoàng ta chính là Thiên Tinh Đại Đế đấy!"

Cơ Thiên Hạo thấy Lạc Xuyên đưa mắt nhìn về phía mình, lập tức hoảng sợ lùi lại mấy bước, đáy mắt tràn đầy sợ sệt, hoàn toàn không còn dáng vẻ ngông cuồng lúc trước.

Hiện tại, y đã không còn tâm trí nào mà tơ tưởng tới Yêu Tử Yên nữa.

Mỹ nhân dù đẹp đến đâu cũng không quan trọng bằng cái mạng nhỏ của mình

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!