Nhưng dĩ nhiên, không phải ai cũng chỉ thích đứng hóng chuyện.
Có kẻ thấy Lạc Xuyên ra tay liền lén lút chuồn đi, mục đích không cần đoán cũng biết, chính là để báo tin.
Dù sao đi nữa, trong mắt đại đa số tu luyện giả, Thiên Tinh đế quốc chính là một gã khổng lồ không thể nào lay chuyển.
Nhân cơ hội này lấy lòng Thiên Tinh đế quốc, chẳng khác nào trèo được lên con thuyền lớn này!
"Chúng ta làm sao bây giờ?" Giang Thánh Quân hạ giọng hỏi.
"Còn làm gì được nữa? Cứ xem tình hình đã!" Bộ Ly Ca lén lườm một cái, hạ giọng đáp.
Thân phận của hai người họ tuy cao quý, nhưng trong tình huống này vẫn chưa đủ tầm.
Khôn ngoan nhất lúc này là không nhúng tay vào.
"Mà phải công nhận, một khi đã ra tay với Cơ Thiên Hạo thì đúng là không còn đường lùi nữa."
"Ha ha, nếu ai dám tơ tưởng đến nữ nhân của ta, ta cũng không đời nào bỏ qua cho nó!"
"Chậc chậc, một tên tép riu mới cảnh giới Tạo Hóa như ngươi mà cũng đòi? Sợ là vừa thấy Cơ Thiên Hạo đã sợ vãi tè ra quần, quỳ lạy rối rít ấy chứ!"
"Mẹ kiếp, ngươi không tin à? Đi, ra rừng cây ngoài thành Cửu Diệu solo một trận sống mái!"
"Đi thì đi! Ai ngán ai..."
Đám đông hóng chuyện xung quanh chứng kiến cảnh này liền bắt đầu xôn xao bàn tán.
Vô số ánh mắt đổ dồn về phía Lạc Xuyên, nín thở chờ xem liệu hắn có dám ra tay với cả Cơ Thiên Hạo hay không.
Về phần Cơ Thiên Hạo, thấy Lạc Xuyên nghe mình đe dọa mà vẫn dửng dưng như không, chẳng hề sợ hãi, y bắt đầu thấy chột dạ.
"Ngươi, nếu ngươi dám động đến ta, thì chính là đối đầu với cả Thiên Tinh đế quốc!"
Đến nước này rồi mà Cơ Thiên Hạo vẫn không quên uy hiếp Lạc Xuyên.
"Ngươi vẫn chưa nhìn rõ tình hình à?"
Lạc Xuyên vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt ngàn năm không đổi, khiến người khác không tài nào đoán được suy nghĩ trong lòng hắn.
Cơ Thiên Hạo nghiến chặt răng, đáy mắt lóe lên một tia oán độc, tay nhanh như chớp giật miếng ngọc bội bên hông, ném mạnh xuống đất.
Lạc Xuyên vẫn thản nhiên nhìn, không hề có ý định ngăn cản.
Trước sức mạnh áp đảo tuyệt đối, mọi chiêu trò màu mè đều trở nên vô nghĩa!
Ngọc bội rơi xuống đất, vỡ tan tành, trong nháy mắt, một luồng dao động vô hình lan tỏa ra bốn phía.
Ngay lập tức, một khí tức kinh hoàng bao trùm toàn bộ thành Cửu Diệu.
Trận pháp hộ thành đã được kích hoạt!
Hoàng thành.
Cơ Vô Hối đang phê duyệt tấu chương, tay bỗng run lên, vẽ ra một vệt mực dài.
Nhưng hắn ta chẳng buồn để tâm, mắt vẫn nhìn chằm chằm về phía Phượng Tiên lâu, khí tức của cường giả cảnh giới Vấn Đạo không thể khống chế mà bùng phát ra ngoài.
"Bệ hạ, đã xảy ra chuyện gì ư?"
Sau lưng Cơ Vô Hối, Bạch lão bỗng xuất hiện.
Ông ta không hiểu, tại sao Cơ Vô Hối, người ngày thường vốn lạnh lùng, hỉ nộ không bao giờ lộ ra mặt, hôm nay lại đột nhiên thất thố đến vậy.
Thậm chí khí tức còn không thể khống chế nổi.
"Trận pháp của thành Cửu Diệu đã bị khởi động!"
Cơ Vô Hối hít sâu một hơi, cố nén sự kinh hãi trong lòng, nói.
Hắn ta vừa dứt lời, phía trên thành Cửu Diệu bỗng nhiên xuất hiện một dị tượng.
Một vầng sáng màu vàng kim nhàn nhạt từ trên trời giáng xuống, bao trùm toàn bộ thành Cửu Diệu.
Đó chính là dấu hiệu trận pháp hộ thành sắp được kích hoạt!
Bạch lão cũng thấy cảnh đó, sắc mặt không giấu nổi vẻ kinh ngạc.
Phải biết rằng, chỉ có ngọc tỷ truyền quốc mới có thể khởi động trận pháp hộ thành của thành Cửu Diệu, mà ngọc tỷ truyền quốc hiện đang nằm ngay bên tay Cơ Vô Hối.
Khoan đã...
Bạch lão chợt nghĩ đến một khả năng.
Cơ Vô Hối cực kỳ yêu thương con cháu, đã ban cho mỗi người một miếng ngọc bội hộ thân.
Mà lúc này, nhị hoàng tử vừa mới rời khỏi hoàng thành.
Lẽ nào trận pháp hộ thành được kích hoạt... là do nhị hoàng tử gặp nguy hiểm nên đã bóp nát ngọc bội?