Cuộc trò chuyện của họ đã lọt vào tai những vị khách đang hóng chuyện gần đó.
"Dù không chơi được thì hóng một chút cũng vui mà," Giang Thánh Quân nói.
"Chuẩn rồi," Đệ Ngũ Vô Ảnh lạnh lùng gật đầu.
"Tiện thể, không biết lần này có gì khác so với đợt thử nghiệm đầu tiên không nhỉ," Cố Vân Hi suy đoán.
"Lát nữa xem sẽ biết," Nguyệt Linh mỉm cười…
"Hết chỗ rồi," Yêu Tử Nguyệt nhìn quanh, tiếc nuối nói.
Một trăm chỗ đã kín sạch, nhưng vẫn còn rất nhiều người chưa có ghế.
"Làm sao bây giờ? Hay mai chúng ta quay lại sớm hơn?" Bộ Ly Ca hỏi ý kiến mọi người.
"Xem ra tình hình này thì chỉ có thể vậy thôi," một cô gái bất đắc dĩ thở dài, trang phục trên người cho thấy cô là học viên của một trong bốn học viện lớn.
"Mọi người muốn chơi Vinh Quang à?" Một khách hàng ngồi ở ghế bên cạnh tháo mũ thực tế ảo xuống, đó là một luyện dược sư có dáng vẻ trung niên.
Đám người Yêu Tử Nguyệt gật đầu.
"Ngồi chỗ của tôi đi," vị luyện dược sư cười nói rồi đứng dậy rời khỏi chỗ của mình.
Cả nhóm: ???
Trong giây lát, họ vẫn chưa phản ứng kịp.
"Đừng nghĩ nhiều, tôi chỉ muốn xem thử game Vinh Quang mà Lão Bản mới ra mắt rốt cuộc trông như thế nào thôi," vị luyện dược sư giải thích.
Đợt thử nghiệm đầu tiên của Vinh Quang quả thực đã gây nên một cơn sốt trong giới khách hàng.
Nhưng thông tin về Vinh Quang mà họ biết đều do mười người thử nghiệm kể lại, chẳng có hình ảnh trực quan nào, không tài nào thỏa mãn được trí tò mò của họ.
Hiện tại, Vinh Quang cuối cùng cũng sắp vén lên bức màn bí ẩn trước mặt mọi người, đương nhiên được tất cả khách hàng mong chờ, và vị luyện dược sư này chỉ là một trong số đó.
"Chỗ của tôi cũng trống này."
"Bộ Ly Ca, mau qua đây…"
Mấy khách hàng khác cũng nhường chỗ, mười người may mắn trong đó có Bộ Ly Ca đều đã yên vị.
Rất đông khách hàng vây quanh phía sau họ để hóng, thậm chí còn bỏ trống cả chỗ của mình. Sức hút của Vinh Quang đối với các vị khách quả là không thể xem thường…
Sau khi đội mũ chơi game lên, không gian khởi động quen thuộc lại hiện ra, điểm khác biệt so với những khách hàng khác là có thêm một thanh trọng kiếm với tạo hình kỳ lạ đang lơ lửng giữa không trung.
So với trường kiếm thông thường, thanh trọng kiếm này trông giống một món vũ khí hạng nặng hơn. Tấm chắn tay màu vàng óng ở chuôi kiếm kéo dài về phía sau, bên trên được trang trí bằng hoa văn vảy rồng tinh xảo.
Hai đường vân vàng rực chạy dọc thân kiếm, tựa như được khảm một loại tinh thể kỳ lạ nào đó, có thể thấy rõ những luồng sáng đang lưu chuyển bên trong…
Nói tóm lại, dù là một người bình thường cũng chỉ cần liếc mắt một cái là có thể cảm nhận được sự phi phàm của nó.
Mà thật ra, đây chỉ là sản phẩm lúc Lạc Xuyên rảnh rỗi nghịch ngợm làm ra thôi, nhưng thời gian hắn bỏ ra cho nó còn nhiều hơn cả thời gian sửa chữa game Vinh Quang…
Sau khi trầm trồ một phen, mười người nhấn vào thanh kiếm, tiến vào phòng lựa chọn nhân vật của Vinh Quang.
Quả nhiên, khi hình ảnh căn phòng hiện lên màn hình, lại một tràng trầm trồ kinh ngạc vang lên.
"Phong cách của căn phòng này lạ thật, chỉ cần liếc mắt một cái, tôi đã cảm thấy chiến ý trong lòng bùng lên," An Phi Vũ thì thầm, những ký ức chinh chiến xưa kia chợt ùa về trong tâm trí.
"Nói thật, đây là lần đầu tiên ta thấy kiểu phòng này, nó làm ta nhớ lại những năm tháng chiến tranh," Bộ Thương Khung ở bên cạnh cũng không khỏi cảm thán, trong mắt dường như có chiến ý dâng trào.
Bộ Thương Khung và An Phi Vũ đã chinh chiến cả đời người, nên việc họ bất chợt xúc động cũng là điều dễ hiểu.
Đương nhiên, phản ứng của những khách hàng còn lại cũng không kém cạnh, trong sự phấn khích còn xen lẫn cả mong chờ và tò mò.