Sau khi Phật Chủ bước vào tiệm, tiếng trò chuyện ồn ào của thực khách rõ ràng đã nhỏ đi vài phần.
Tất cả mọi người đều ít nhiều đưa mắt nhìn sang.
Buổi chiều hôm qua Phật Chủ đã đến Khởi Nguyên Thương Thành, hầu như tất cả khách hàng đều biết chuyện này.
Sau sự kiện livestream lần trước, có thể nói Phật Chủ đã nổi danh khắp Cửu Diệu Thành.
Lượng khách ở Khởi Nguyên Thương Thành vào buổi chiều ít hơn nhiều so với buổi sáng.
Cho nên khi Phật Chủ đến, cũng không có nhiều người tận mắt chứng kiến.
Bây giờ, cuối cùng họ cũng được tận mắt chiêm ngưỡng dung mạo của Phật Chủ.
Trông qua chỉ là một người bình thường, không có điểm gì đặc biệt.
Bắt mắt nhất chỉ có mỗi cái đầu trọc lóc kia.
Phần lớn thực khách đều thầm nghĩ như vậy.
Nhóm người Văn Thiên Cơ lại bình thản nhìn Phật Chủ.
Hai bên chỉ khẽ gật đầu, xem như chào hỏi.
Sau đó, Phật Chủ đi đến trước quầy.
"Lão Bản, trong tiệm có chuyện gì xảy ra vậy?" Phật Chủ hỏi.
"Ứng dụng mới của điện thoại Ma Huyễn." Lạc Xuyên chưa kịp nói gì, Yêu Tử Yên đã trả lời thay hắn.
Phật Chủ gật đầu, không mấy để tâm.
Hắn ta tùy ý tìm một chỗ ngồi xuống, lấy điện thoại Ma Huyễn ra.
Hành động của Phật Chủ bị không ít người nhìn thấy.
"Sao ta lại cảm thấy Phật Chủ không giống như trong tưởng tượng nhỉ?" Hạ Nguyên gãi đầu.
"Đây mới chính là con người thật của hắn." Phạm Thừa Thiên không biết nghĩ đến điều gì, khẽ thở dài: "Bất kể làm gì cũng chẳng bao giờ để tâm đến ánh mắt của người đời."
"Vậy thì, có phải nên chúc mừng Phật Chủ đã buông bỏ được... vị trí Phật Chủ của núi Tu Di rồi không?" Liễu Như Mị mỉm cười.
"Quả thật có thể nói như vậy." Đệ Ngũ Bá Đao gật đầu.
Buổi ra mắt của "Long Tộc" thành công vang dội.
Công bố chưa đầy một tiếng đồng hồ ngắn ngủi, nó đã chiếm lĩnh hai mặt trận là Kênh chat Khởi Nguyên và Diễn đàn Khởi Nguyên.
Hầu như tất cả chủ đề thảo luận đều liên quan đến nó.
Ngoài ra, các khách hàng còn phát hiện ra một chuyện khiến họ chấn động không thôi, đó là đọc tiểu thuyết mà lại có hiệu quả tương đương với tu luyện!
Việc chơi game thực tế ảo có thể tăng tu vi thì các khách hàng còn hiểu được, ít nhất thì họ cũng sở hữu một cơ thể trong game.
Thêm vào đó còn có một yếu tố quan trọng nhất, khi đọc, các thực khách có thể cảm nhận được bản thân như đang thật sự trải nghiệm những tình tiết trong truyện.
Mọi thứ hiện ra rõ mồn một trước mắt, vô cùng chân thật và rung động lòng người.
Đó chính là tác dụng của kỹ năng "Thân Lâm Kỳ Cảnh", có thể khiến người đọc tự mình trải nghiệm hoàn cảnh được miêu tả trong từng câu chữ.
Khi tiểu thuyết "Long Tộc" ra mắt, những truyền thuyết về loài rồng vốn đã dần bị lãng quên cũng được đào lại.
Sau khi so sánh hai bên, tất cả đều im lặng.
Sao cảm giác rồng ở hai thế giới lại khác nhau một trời một vực thế nhỉ…
"Lão Bản, Lão Bản, nếu trên Thiên Lan Đại Lục thật sự có Long tộc, sau đó tiểu thuyết này bị họ đọc được thì phải làm sao?" Yêu Tử Nguyệt nhanh nhảu chạy đến trước quầy, tò mò hỏi.
"Đọc được thì sao?" Lạc Xuyên hỏi ngược lại.
Vẻ mặt Yêu Tử Nguyệt chợt cứng đờ.
Với thực lực của Lão Bản, hình như đúng là không cần phải lo lắng nhiều như vậy.
Yêu Tử Nguyệt tỏ ra hơi ngượng ngùng: "Ừm, xem ra là ta lo bò trắng răng rồi."
"À đúng rồi Lão Bản, ta còn một câu hỏi nữa." Yêu Tử Nguyệt lại nhớ ra một chuyện.
Lạc Xuyên: "Nói đi."
"Khi nào mới có chương tiếp theo vậy ạ? Ta đọc xong mất rồi." Yêu Tử Nguyệt hỏi dò.
"Đúng đó Lão Bản, bao giờ mới có chương mới?"
"Tình tiết tiếp theo là gì?"
"Lão Bản 'spoil' một chút đi…"