Virtus's Reader
Thần Cấp Đại Điếm Trưởng

Chương 78: CHƯƠNG 78: GIANG HỒ ĐÃ CÓ TRUYỀN THUYẾT VỀ LÃO BẢN

Nghe Cơ Vô Hối nói thế, đám thực khách xung quanh không khỏi trợn tròn mắt.

Thành thật mà nói, khi vừa thấy Cơ Vô Hối tới đây, bọn họ còn tưởng hai bên sẽ có một trận long trời lở đất.

Dù sao Cơ Vô Hối cũng là Thiên Tinh Đại Đế, phải có tôn nghiêm của bậc đế vương chứ.

Nhưng hiện thực lại khác xa dự liệu của bọn họ.

Đường đường Thiên Tinh Đại Đế vừa ra mặt đã ngoan ngoãn cúi đầu, mà lại cúi đầu thấp đến thế!

Chính vì điều này, bọn họ càng thêm tò mò về Lạc Xuyên.

Người này rốt cuộc là thần thánh phương nào?

Bấy giờ, đã có người nhớ tới trận chiến kinh thiên động địa trước thành Cửu Diệu mấy hôm trước.

Chẳng lẽ người thanh niên này chính là vị cường giả thần bí kia?

Bọn họ nhìn sang Lạc Xuyên, ánh mắt đã thay đổi hoàn toàn.

Đó là ánh mắt kính nể dành cho cường giả.

Bộ Ly Ca và Giang Thánh Quân thấy kết quả này đều âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Bọn họ là những người đã biết thực lực của Lạc Xuyên đáng sợ đến mức nào, cho nên không muốn hai bên nảy sinh xung đột.

Nếu hai bên thật sự giao chiến, kẻ xui xẻo sau cùng chính là những người trong thành Cửu Diệu như bọn họ.

Đây chính là thực trạng kẻ mạnh đánh nhau, kẻ yếu ăn đòn.

Cơ Vô Hối và Bạch lão mang Cơ Thiên Hạo đi, đám thực khách lại một lần nữa yên lặng nhấm nháp chỗ đồ ăn đã nguội ngắt trước mặt.

Ăn xong rồi, cả đám vẫn ngồi trơ ra đó.

Lạc Xuyên không đi, bọn họ cũng không dám đi. Mỗi khi lén nhìn về phía hai người ngồi trong góc, ai nấy đều lộ vẻ kính sợ tuyệt đối.

Đó là lòng kính sợ dành cho kẻ mạnh!

Thời gian cứ thong thả trôi qua trong bầu không khí tĩnh lặng như tờ.

Về phần gã Lý Mục đang nằm một góc, hẳn đã bị mọi người lãng quên...

Chẳng bao lâu sau, từng đĩa đồ ăn nóng hổi được tiểu nhị bưng lên, vẻ mặt căng thẳng tột độ.

Không thể không nói, hương vị món ăn của Phượng Tiên lâu quả thật không chê vào đâu được, không hổ danh là tửu lâu lớn nhất thành Cửu Diệu.

Bữa cơm này, Lạc Xuyên và Yêu Tử Yên đều ăn vô cùng hài lòng.

Đương nhiên, đám thực khách còn lại có hài lòng hay không thì không ai biết...

Sau khi ăn xong, hai người xé rách không gian, trở lại cửa tiệm trong con hẻm nhỏ.

Đúng vậy, chính là xé rách không gian mà đi!

Bởi Lạc Xuyên biết, nếu rời khỏi đây bằng cách thông thường, hắn sẽ phải đối mặt với vô số người tu luyện đang hóng chuyện bên ngoài.

Đối với Lạc Xuyên, xé rách không gian chỉ là chuyện đơn giản như uống nước ăn cơm.

Hắn nào hay biết, một cơn lốc xoáy liên quan tới mình đã bắt đầu nổi lên ở thành Cửu Diệu.

Chỉ chưa đầy một ngày ngắn ngủi, chuyện xảy ra trong Phượng Tiên lâu đêm nay đã nhanh chóng truyền khắp thành Cửu Diệu.

Vụ việc này khác xa so với những trận chiến trên không của cao thủ thần bí ngày trước, vì lần này có đến mấy trăm người tu luyện tận mắt chứng kiến.

"Nghe gì chưa? Tối qua ở Phượng Tiên lâu xảy ra chuyện động trời đấy!"

"Chuyện gì mà động trời? Kể nghe coi!"

"..."

"Vãi chưởng, ông đang đùa tôi đấy à? Cao thủ thần bí xuất hiện ở Phượng Tiên lâu, ngay cả Thiên Tinh Đại Đế tới cũng chưa đánh đã hàng?"

"Tôi nghi ông đang bịp tôi, nhưng tôi không có bằng chứng!"

"Sao lại không có bằng chứng, tôi đây tận mắt nhìn thấy, không tin ông đi hỏi người này coi, lúc đó hắn đứng ngay cạnh tôi!"

"Đúng vậy, chuẩn không cần chỉnh! Tôi có thể làm chứng!"

"Có điều, đáng tiếc là vị tiền bối kia đã xé rách không gian rời đi, không ai biết ngài ấy đi đâu..."

Nói chung, hiện tại chuyện mà đám người tu luyện bàn tán với nhau đều là như thế này.

Nói đến đây lại phải nhắc tới một chuyện khác.

Cần biết rằng, khi Lạc Xuyên chưa ra tay, trông hắn hoàn toàn chẳng khác nào một thanh niên vô hại.

Hơn nữa, bên cạnh còn có một nữ tử xinh đẹp quá mức như Yêu Tử Yên, cho nên Cơ Thiên Hạo mới dám ra tay với hắn.

Chính vì vậy, con cái của các gia đình giàu có và quan viên trong thành Cửu Diệu đều bị cưỡng chế nhốt trong nhà, cấm cửa ra ngoài.

Tình hình bây giờ không như xưa, thành Cửu Diệu này rồng rắn lẫn lộn, hỗn loạn vô cùng, ra ngoài chẳng biết sẽ chọc phải nhân vật không nên chọc nào thì toi.

Nhị hoàng tử, à không, phải là Cơ Thiên Hạo mới đúng, chính là tấm gương sáng ngời cho cả đám noi theo.

Nhờ chuyện này, tình hình trị an trong thành Cửu Diệu bỗng trở nên tốt hơn nhiều.

Bởi vì chẳng ai biết được, gã trông tầm thường vừa lướt qua mình biết đâu lại là một vị đại lão giấu nghề thì sao.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!