Ở một thế giới khác mà không có hiện tượng cảm ứng điện từ, kể ra cũng chẳng có gì lạ.
Nhờ có vụ kim loại lần trước làm nền, Lạc Xuyên nhanh chóng tiêu hóa được thông tin này.
Hắn thậm chí còn cảm thấy không chỉ hai điểm này, mà những quy tắc khác của thế giới Thiên Lan Đại Lục hẳn cũng khác một trời một vực so với Trái Đất.
Hệ số giãn nở của khí, thành phần vật chất, phản ứng hóa học, các định luật vật lý cơ bản…
Có lẽ vạn vật nơi đây đều có sự tham gia của linh lực.
Nói như vậy, việc ngọc lưu ly ở Thiên Lan Đại Lục quý giá đến thế cũng chẳng có gì là khó hiểu.
Lạc Xuyên đột nhiên cảm thấy kế hoạch dùng khoa học cải tạo thế giới của mình trước đây có phần hơi ảo tưởng rồi.
Thiên Lan Đại Lục vốn là một thế giới huyền huyễn, dựa theo tình hình trước mắt, việc hắn muốn rập khuôn con đường phát triển khoa học kỹ thuật của Trái Đất về cơ bản là bất khả thi.
Hơn nữa, mục tiêu "Nỗ lực cải tạo thế giới khác" đòi hỏi một quá trình dài hơi, rõ ràng không phù hợp với con người của hắn.
Quan trọng nhất là, bàn chuyện khoa học ở một thế giới huyền huyễn thì rõ ràng là chẳng "khoa học" chút nào, đúng không?
Thế là, kế hoạch cải tạo cứ vậy mà toang.
Tương lai sẽ phát triển ra sao ư… Để tương lai tính sau…
Phất tay làm tan biến luồng hồ quang điện trong miệng, Lạc Xuyên tuyên bố: "Thí nghiệm kết thúc."
Các khách hàng ngơ ngác nhìn nhau.
Giống như mấy lần trước, bọn họ vẫn chẳng hiểu mô tê gì.
Rốt cuộc Lão Bản đang làm gì thế?
Tại sao Lão Bản lại làm vậy?
Thí nghiệm của Lão Bản kết thúc nhanh thế ư?
Một loạt câu hỏi điên cuồng nảy ra trong đầu họ.
Và cuối cùng, vẫn không có lời giải đáp.
Các khách hàng túm năm tụm ba rời đi, quầy hàng lại trở về vẻ yên tĩnh vốn có.
"Lão Bản lúc nào cũng vậy à?" Trước khi vào game, Yêu Đế liếc nhìn Lạc Xuyên một cái rồi hỏi Ma Viên bên cạnh.
Ma Viên suy nghĩ một lát rồi tự tin gật đầu: "Ừm!"
Yêu Đế bất giác gãi gãi cổ.
Sau đó lắc đầu, gạt hết những suy nghĩ vẩn vơ ra khỏi đầu: "Vào game, vào game thôi, hôm nay phải cày lên cấp mười mới được!"
"Yêu Đế đại nhân, chuyện nhỏ này cứ để bọn thần lo!" Hổ Cuồng vỗ ngực cam đoan.
Nhiều yêu thú Hoàng tộc khác cũng gật đầu lia lịa.
Chuyện này cũng giống như dân pro kéo acc clone trong game online thôi, cùng một đạo lý cả…
Lạc Xuyên nằm ườn trên ghế.
Vừa rồi ra ngoài một chuyến, mệt thật.
Phải nghỉ ngơi cho lại sức mới được.
Việc gõ chữ sửa chữa Vinh Quang, để mai tính.
Ngay lúc Lạc Xuyên chuẩn bị thả lỏng tinh thần, một giọng nói quen thuộc vang lên trong đầu hắn.
"Nhiệm vụ đã được gửi. Mời Lão Bản tự kiểm tra."
"Nhiệm vụ gì thế?" Lạc Xuyên thầm hỏi trong lòng.
"Lão Bản, không ngờ ngài lại lười đến mức ngay cả nhiệm vụ cũng không thèm tự xem à?" Ngay cả hệ thống cũng không nhịn được mà phải cà khịa một câu.
"Cũng gần vậy." Lạc Xuyên không phản bác: "Nội dung nhiệm vụ là gì?"
"… Phát hành thành công Vinh Quang. Phần thưởng là một lượt rút thưởng."
Phát hành Vinh Quang?
Đây chẳng phải là đang ép hắn phải chăm chỉ làm việc trá hình sao?
Nếu là mấy tháng trước, có lẽ Lạc Xuyên sẽ phấn đấu một phen.
Nhưng bây giờ, hắn đã giác ngộ được chân lý của cuộc đời một Lão Bản.
Hơn nữa, tính từ lúc bán kem đến giờ cũng chưa được bao lâu.
Hắn hoàn toàn không vội vàng tung ra sản phẩm mới làm gì.
Lạc Xuyên kết thúc cuộc trò chuyện với hệ thống…
"Hi Nhi, Hi Nhi, cậu có cảm thấy có gì đó là lạ không?" Giang Vãn Thường hạ thấp giọng nói.
Nàng và Cố Vân Hi đang sóng vai đi trên phố, xung quanh người qua kẻ lại tấp nập.
Cố Vân Hi thì đang vô cùng hứng thú ngắm nghía các cửa hàng hai bên đường, tay còn cầm mấy món ăn vặt chiên vàng ruộm.
Xem ra, nàng đã thức tỉnh thuộc tính tham ăn rồi.
Mấy lời nhắc nhở của Giang Vãn Thường, nàng chẳng để vào tai.
Giang Vãn Thường nhìn bộ dạng của Cố Vân Hi, không khỏi thở dài.
"Vãn Thường, cậu thở dài cái gì thế? Lại đây thử món này đi, ngon lắm đó!" Cố Vân Hi chìa món ăn vặt trong tay về phía Giang Vãn Thường.