Lâm Phong thầm cười lạnh.
Bởi vì mưu kế của Tiêu Thành đã bị hắn nhìn thấu.
Nhưng cảnh tượng tiếp theo lại khiến hắn phải trừng lớn hai mắt trong giây lát.
Khoảng cách ba thước được rút ngắn trong nháy mắt.
Tiêu Thành đã xuất hiện ngay trước mặt Lâm Phong.
Giờ phút này, hắn giơ cao trọng kiếm, dồn khí đan điền, gầm lên một tiếng.
"Thánh Quang con mẹ nó ơi! Ban cho ta sức mạnh đi!"
Một luồng sáng trắng bùng lên, bao phủ lấy thân thể Tiêu Thành.
Ngay lúc này, hắn cảm nhận được một luồng sức mạnh cuồn cuộn bất tận trỗi dậy trong cơ thể!
Thánh quang bao phủ thanh trọng kiếm, đánh bay đại đao trong tay Lâm Phong.
Dưới ánh mắt kinh hãi của đối phương, thanh trọng kiếm hung hăng bổ xuống!
Thân thể Lâm Phong tiêu tán.
Tiêu Thành mỉm cười, cũng rời khỏi không gian game.
"Chiêu thức của ngươi là gì vậy?" Lâm Phong ở phía đối diện nhìn chằm chằm Tiêu Thành.
Hắn không thể tin nổi Tiêu Thành lại có thể bộc phát ra sức mạnh khủng khiếp như vậy vào thời khắc đó!
"Kỹ năng của Thánh Kỵ Sĩ." Tiêu Thành tháo mũ giả lập xuống, trên mặt nở một nụ cười.
Rõ ràng, tâm trạng của hắn đang rất tốt.
"Thánh Kỵ Sĩ... Kỹ năng..." Lâm Phong thất thần lẩm bẩm.
Cũng có mấy học viên vẫn luôn theo dõi trận đấu của cả hai.
Bởi vì hai bên đều là người quen.
Vẻ mặt của họ cũng đầy nghi hoặc, không hiểu tại sao trận đấu ngang tài ngang sức lại kết thúc chỉ trong một khoảnh khắc.
Cú bộc phát cuối cùng của Tiêu Thành rốt cuộc là thế nào?
"Ta hiểu rồi!" Lâm Phong bỗng nhiên kêu lên.
"Hả? Hiểu cái gì?" Một học viên nghi hoặc hỏi.
"Kỹ năng của Thánh Kỵ Sĩ!" Lâm Phong hít một hơi thật sâu, dường như muốn ổn định lại tâm trạng của mình: "Các ngươi quên mất chức nghiệp trong chế độ giải trí của Tháp Thí Luyện rồi sao?"
Sau một thoáng im lặng, mấy học viên kinh ngạc mở to hai mắt.
"Nhớ ra rồi, nhớ ra rồi! Kỹ năng của Thánh Kỵ Sĩ, hóa ra còn có thể dùng được cả trong chế độ Đấu Trường!"
"Nếu không nhắc thì ta cũng quên mất, ta có thể sử dụng kỹ năng chức nghiệp của chế độ giải trí sau khi trả linh thạch."
"Nhưng câu mà Tiêu Thành vừa hét lên có ý gì vậy? Nghe dị vãi."
"Ờm... hình như ta có nghe nói, đó là đặc trưng của chức nghiệp này thì phải."
"Hóa ra là vậy..."
Trận chiến giữa Tiêu Thành và Lâm Phong cũng không gây ra gợn sóng gì lớn.
Bởi vì lúc này, phần lớn khách hàng rảnh rỗi trong tiệm đều đang đổ dồn sự chú ý vào trận đấu giữa Cố Vân Hi và Hứa Ấu Vi.
Giống như Tiêu Thành, hai người họ cũng đang giằng co vì thực lực ngang ngửa.
"Nhìn qua không có gì lạ cả." Tiêu Thành gãi đầu khó hiểu, hỏi một học viên bên cạnh: "Sao các ngươi đều nhìn hai người họ vậy?"
"Ngươi vừa mới đấu xong à?" Học viên kia hỏi.
Tiêu Thành gật đầu.
Học viên đó bắt đầu kể lại cho Tiêu Thành nghe chuyện gì vừa xảy ra.
Vẻ mặt Tiêu Thành dần trở nên phấn khích.
Hắn nhìn Cố Vân Hi với ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
Không ngờ rằng nàng lại lợi hại đến mức khiến các viện trưởng phải sửa cả quy tắc…
Kiếm khí tung hoành, để lại những vết kiếm ngang dọc trên nền đá.
Cố Vân Hi và Hứa Ấu Vi đều cầm trường kiếm trong tay, so kiếm với nhau.
Vút!
Một tia sáng lạnh lẽo lóe lên, Cố Vân Hi bị ép lùi lại hơn mười bước, kiếm quang sắc bén mới dần tan đi.
Cố Vân Hi nhìn Hứa Ấu Vi ở cách đó không xa, hít một hơi thật sâu.
Nàng thu lại trường kiếm.
"Ngươi làm gì vậy?" Hứa Ấu Vi lộ vẻ khó hiểu.
Hai bên còn chưa phân thắng bại.
Chẳng lẽ định nhận thua?
Cố Vân Hi cười đầy bí ẩn: "Đương nhiên là không rồi."
Bởi vì nàng vừa nảy ra một ý tưởng cực kỳ táo bạo.