"Không có chuyện gì to tát đâu." Lạc Xuyên không định nói ra chuyện nguy cơ.
"Vậy thì tốt rồi." Nam Cung Ngũ Nguyệt thở phào nhẹ nhõm.
Mấy người Tần Mộ Tuyết có chút tò mò về chuyện Lạc Xuyên vừa nói, nhưng vẫn biết điều không hỏi nhiều.
Bởi vì xem ra Lão Bản cũng không có ý định giải thích.
Hẳn là chuyện rất quan trọng.
Trong lòng Văn Thiên Cơ nảy ra ý định bói một quẻ, nhưng lập tức bị ông ta dằn xuống.
Chỉ cần là chuyện liên quan đến Lão Bản, tốt nhất đừng nên bói toán.
Bởi vì đến cuối cùng, rất có thể sẽ chẳng nhận được kết quả gì, mà bản thân còn phải lãnh phải phản phệ không hề nhẹ.
Lão đã nếm mùi rồi…
"Hình như Lão Bản muốn ra ngoài làm gì đó, có liên quan đến Hải Yêu." Bộ Ly Ca mở livestream, nhỏ giọng nói.
[Ồ? Lão Bản định đi đâu à?]
[Tiệm Khởi Nguyên lại sắp đóng cửa nữa sao?]
[Bộ Ly Ca, mau qua hỏi Lão Bản xem sao!]
[Đúng đó, hỏi đi xem nào.]
…
Nhìn những dòng bình luận mà khán giả gửi đến, cộng thêm trong lòng Bộ Ly Ca vốn cũng có ý này, hắn ta chuẩn bị hỏi thử.
Mấy tháng trước vì chuyện di tích thượng cổ ở dãy núi Cửu Diệu mở ra, Lạc Xuyên đi đến đó nên Tiệm Khởi Nguyên đã đột ngột đóng cửa mấy ngày.
Bây giờ nhớ lại, Bộ Ly Ca vẫn không thể tưởng tượng nổi mình đã trải qua những ngày đó như thế nào…
"Lão Bản, ngài chuẩn bị ra ngoài sao?" Bộ Ly Ca cầm điện thoại Ma Huyễn đi đến trước quầy.
Lạc Xuyên liếc nhìn Bộ Ly Ca, biết tỏng hắn đang livestream.
Hắn gật đầu: "Ừ."
Ngay khi Bộ Ly Ca không nhịn được mà định hỏi tiếp, Lạc Xuyên đã nói: "Tiệm Khởi Nguyên vẫn tiếp tục buôn bán."
"Vậy thì tốt rồi." Bộ Ly Ca nhẹ nhàng thở ra.
Các khách hàng trong tiệm và những người đang xem livestream đều thở phào nhẹ nhõm.
"Lão Bản, chừng nào ngài đi?" Trần Nghênh Phong hỏi.
"Buổi chiều." Lạc Xuyên trả lời…
"Chap mới hôm nay đọc xong rồi." Buông điện thoại Ma Huyễn xuống, An Vi Nhã cảm thán.
Nàng chú ý đến một đám người đang vây quanh quầy, vẻ mặt đầy ngạc nhiên: "Ủa? Có chuyện gì thế?"
Mang theo sự tò mò, nàng đi tới.
"Lão Bản muốn ra ngoài ư? Hải Yêu? Chẳng phải họ là hậu duệ của Nữ Thần sao... Lẽ nào đã xảy ra biến cố gì?"
Lắng nghe cuộc trò chuyện giữa Lạc Xuyên và các khách hàng, An Vi Nhã đã hiểu ra mọi chuyện.
Nàng cau mày, thầm nghĩ trong lòng.
Lão Bản đến từ thế giới bên ngoài, vô cùng thần bí, đây là chuyện đã chắc chắn.
Mà bây giờ lại vì Hải Yêu mà chuẩn bị ra ngoài, chắc chắn không đơn giản như vậy.
Tuy rằng Lạc Xuyên nói "không có chuyện gì to tát đâu", nhưng An Vi Nhã không tin…
Nói thêm vài câu, Lạc Xuyên kết thúc cuộc trò chuyện.
Mọi người ở quầy đều tản đi.
An Vi Nhã suy nghĩ một lát, cũng xoay người rời đi.
Chuyện này cứ chờ hết giờ buôn bán rồi nói sau.
Đề tài bàn tán của khách hàng đã chuyển thành việc Lạc Xuyên chuẩn bị rời khỏi Tiệm Khởi Nguyên…
An Vi Nhã tìm một chỗ rồi ngồi xuống.
"Hôm qua không có thời gian, hôm nay có thể trải nghiệm một chút."
Nhìn Thiết Bị Thực Tế Ảo trước mặt, tâm trạng của An Vi Nhã có chút hưng phấn.
"Sản phẩm công nghệ" của thế giới bên ngoài, không biết có gì đặc biệt.
Đội mũ giáp vào.
Tinh thần hơi dao động, hình ảnh trước mắt đã thay đổi hoàn toàn – một không gian trắng tinh.
"Cứ như thể đây là một thế giới hoàn toàn khác, giống như một cơ thể khác vậy."
Nhìn hai tay của mình, nét mặt của An Vi Nhã có chút kinh ngạc.
Nàng có thể cảm nhận rất rõ ràng cơ thể của mình ở thế giới thực, loại cảm giác này vô cùng kỳ lạ.