Lạc Xuyên nhìn số người xem tăng vọt trong phòng livestream và dòng bình luận trôi không ngừng trong khung chat nhỏ bên dưới, không khỏi cảm thán trước sự nhiệt tình của các khách hàng.
Sau đó, hắn thẳng tay tắt luôn khu vực bình luận.
Bởi vì Lạc Xuyên cảm thấy cái thứ đó đặt ở kia, trông hơi vướng mắt…
Lạc Xuyên nhìn vào chiếc điện thoại Ma Huyễn, đọc lời chào hỏi đã chuẩn bị từ trước.
"Ta là Lạc Xuyên, hôm nay ta sẽ cho mọi người thấy làm thế nào để sinh tồn trong vùng biển nguy hiểm nhất. Tiếp theo, ta sẽ đối mặt với một loạt thử thách. Ở nơi này, nếu không có kỹ năng sinh tồn phù hợp, có lẽ ngay cả một ngày cũng không trụ nổi."
Các khách hàng: ?
Ai nấy đều mang vẻ mặt mờ mịt.
Tuy lời Lão Bản nói vô cùng có lý, nhưng họ vẫn cảm thấy có gì đó sai sai.
"À, kỹ năng sinh tồn mà Lão Bản nói chắc là thực lực của ngài ấy." Khóe miệng Ngụy Khinh Trúc giật giật.
Là một lính đánh thuê, nàng biết rất nhiều kiến thức sinh tồn nơi hoang dã.
Nhưng nói cho cùng, khi cảnh giới và thực lực đã đủ mạnh, những kiến thức sinh tồn đó cũng trở nên vô dụng.
Lời của Ngụy Khinh Trúc nhận được sự tán thành của không ít khách hàng.
"Vẫn cảm thấy sau khi Lão Bản rời khỏi Cửa Hàng Khởi Nguyên thì tính cách thay đổi nhiều ghê." Yêu Tử Nguyệt tỏ ra hơi nghi hoặc: "Nhưng cụ thể thay đổi ở đâu thì lại không nói rõ được."
Yêu Tử Yên gật đầu đồng tình: "Đúng vậy, ta cũng thấy thế."
Nàng là người có thời gian ở bên Lạc Xuyên lâu nhất, nên vô cùng quen thuộc với hắn.
Sự thay đổi của Lạc Xuyên có thể được gọi bằng một cái tên đơn giản và dễ hiểu – một người ở lì trong nhà quá lâu, bỗng nhiên đến một môi trường xa lạ, liền bắt đầu bung xõa.
Đại khái là như vậy…
Lạc Xuyên tất nhiên không biết chuyện gì đang xảy ra trong cửa hàng.
Góc quay của điện thoại Ma Huyễn đột ngột thay đổi, trong màn hình xuất hiện một hòn đảo nhỏ.
"Đây là hòn đảo duy nhất ta phát hiện được, tối nay ta định nghỉ chân ở đây."
Lạc Xuyên bay vút về phía hòn đảo nhỏ.
Chiếc điện thoại Ma Huyễn lơ lửng bay theo bên cạnh.
Khi Lạc Xuyên tiến vào phạm vi cách hòn đảo vài chục mét, biến cố đột ngột xảy ra.
Vài bóng ảnh mơ hồ xé toạc mặt biển lao về phía Lạc Xuyên, tiếng xé gió chói tai còn đến chậm hơn một nhịp.
Các khách hàng đang xem livestream trong Cửa Hàng Khởi Nguyên thấy vậy, nhất thời bật ra những tiếng hô kinh hãi.
Đương nhiên, nhiều người còn chưa kịp phản ứng, bởi vì tốc độ của những bóng ảnh đó thật sự quá nhanh!
Trong chớp mắt đã vọt đến ngay trước mặt Lạc Xuyên!
Vẻ mặt Lạc Xuyên không chút thay đổi, tựa như không có bất cứ chuyện gì có thể khiến lòng hắn gợn sóng.
Một tiếng búng tay giòn giã vang lên.
Mấy bóng ảnh đang tấn công Lạc Xuyên chợt khựng lại giữa không trung, để lộ ra hình dạng thật của chúng.
Đó rõ ràng là những chiếc xúc tu chi chít vô số giác hút gớm ghiếc!
Lạc Xuyên cũng đồng thời giải thích cho khán giả xem trực tiếp: "Cú búng tay vừa rồi thực chất là một ứng dụng của pháp tắc. Khi những xúc tu này tấn công ta, chúng chắc chắn có một tốc độ nhất định, tác dụng của cú búng tay chính là ép tốc độ của chúng về con số không."
Các khách hàng ngơ ngác nhìn nhau.
Bọn họ không biết nên nói gì cho phải.
Thay đổi pháp tắc?
Đây e rằng là cảnh giới mà cả đời này bọn họ cũng không thể chạm tới.
An Vi Nhã đang uống CoCa-CoLa nghe vậy, nhất thời không nhịn được mà ho sặc sụa.
Bởi vì nàng đã bị sặc.
Đối với loài rồng mà nói, đây gần như là chuyện không thể nào.
Cô nàng Long tộc tròn mắt kinh ngạc, vẻ mặt đầy khiếp sợ: "Tùy tiện thay đổi pháp tắc như thế? Sao có thể? Chẳng lẽ hắn cũng…"
Những lời phía sau, nàng không nói ra nữa.