Virtus's Reader
Thần Cấp Đại Điếm Trưởng

Chương 841: CHƯƠNG 841: TA KHÔNG PHẢI KẺ XẤU

"Hải Yêu rất thần bí, trước kia khi họ xuất hiện ở vùng biển này, không một hải tộc nào biết được rốt cuộc họ sinh sống ở đâu." Chương Ngư Quái nói.

Lạc Xuyên xoa cằm.

Nơi ở bí ẩn…

Hay là giống với mấy con cự long kia, đều thuộc một chiều không gian khác với Đại Lục Thiên Lan?

Nơi mà bản thân mình đang ở, hẳn vẫn là thế giới ban đầu.

Bởi vì Chương Ngư Quái trước mắt biết được Đại Lục Thiên Lan.

Đi đến một không gian khác hoàn toàn xa lạ, nếu không biết được tham số không gian thì về cơ bản không thể nào tìm được.

Quay về như thế nào cũng là một vấn đề…

Thôi bỏ đi.

Lạc Xuyên dừng suy nghĩ.

Trước đó không phải hệ thống nói có liên kết thông tin sao, cứ chờ Hải Yêu tìm đến cửa là được.

Tuy rằng Lạc Xuyên không hiểu lắm rốt cuộc nguyên lý là gì, nhưng dù sao thì hắn cũng từng đọc tiểu thuyết mạng.

Những thứ huyền diệu khó giải thích như nhân quả, vận mệnh này nọ trong tiểu thuyết mạng, đại khái cũng cùng một nguyên lý như vậy…

Thấy Lạc Xuyên đang trầm tư, Chương Ngư Quái đợi một lúc mới dè dặt hỏi: "Tiền bối, có thể thả ta đi được không?"

Lạc Xuyên liếc mắt nhìn nó một cái.

Tuy rằng đã trả lời câu hỏi của mình, nhưng chuyện đánh lén vẫn chưa tính sổ đâu.

Hai chuyện này chuyện nào ra chuyện đó, không thể gộp làm một được.

Có điều dù sao hắn cũng không phải người thích giết chóc, thái độ nhận sai của Chương Ngư Quái cũng không tệ…

Lạc Xuyên từ trên nhìn xuống Chương Ngư Quái, khẽ xoa cằm.

Trông chất thịt có vẻ không tệ.

Hơn nữa còn là hải sản cảnh giới Vấn Đạo, chắc chắn sẽ cộng thêm rất nhiều điểm.

Không biết nếm thử thì hương vị sẽ thế nào.

Lại nói, trong không gian hệ thống của hắn cũng không thiếu gia vị và dụng cụ nấu nướng…

Chương Ngư Quái có chút sợ hãi.

Bởi vì nó chú ý đến ánh mắt của Lạc Xuyên, trông như đang suy nghĩ nên xử lý nó như thế nào.

"Khụ khụ, tiền bối, ngài đang nghĩ gì thế?" Chương Ngư Quái cố gắng giữ cho giọng nói của mình thật bình tĩnh.

Khóe miệng Lạc Xuyên hiếm thấy cong lên thành một nụ cười: "Tiếp theo, nên nói đến chuyện ngươi đánh lén ta…"

"Lão Bản cười kìa! Tỷ tỷ, người thấy chưa! Lão Bản vậy mà lại cười!" Yêu Tử Nguyệt chỉ vào Điện Thoại Ma Huyễn, kinh ngạc thốt lên.

"Ta thấy rồi." Yêu Tử Yên nhìn nàng với vẻ bất đắc dĩ.

"Vẫn cảm thấy tiếp theo hải tộc kia chắc là toang rồi." Hổ Cuồng nhớ đến lúc trước gặp được Lạc Xuyên, vừa nghĩ đến đã thấy sợ.

"Ai bảo lúc ấy ngươi lỗ mãng, ỷ vào thực lực của mình mà gặp ai cũng muốn đánh giá một chút." Vũ Vi liếc mắt xem thường.

"Sư muội, ngươi có cảm thấy cảnh tượng này có chút quen thuộc không?" Trần Mặc chặc lưỡi.

Trần Y Y gật đầu liên tục: "Lúc gặp được Lão Bản ở di tích thượng cổ, ánh mắt hắn nhìn Thất Thải Lưu Ly Kê chính là như này."

Trong hình ảnh trực tiếp, có thêm bình luận xuất hiện.

[Lão Bản định làm gì thế?]

[Cười rồi, cười rồi! Sống đến giờ không ngờ lại được thấy Lão Bản cười.]

[Chương Ngư Quái mau chạy đi!]

[Ánh mắt của Lão Bản ban nãy y như lúc thấy được đồ ăn ngon vậy.]

Bảy cái xúc tu của Chương Ngư Quái lướt đi trong nước biển như ảo ảnh.

Nó định đi tìm người bạn cá quỷ của mình để tránh đầu gió.

Mặc dù nhân loại kia đã nói, sau khi nhận được bồi thường sẽ không để ý đến nó nữa, nhưng Chương Ngư Quái làm sao dám chờ đợi ở đây.

Bây giờ chỉ là một cái xúc tu, nhưng Chương Ngư Quái cảm thấy nếu mình vẫn ở lại cái đảo nhỏ kia, bảy cái xúc tu còn lại cũng sẽ gặp nguy hiểm.

Tuy rằng xúc tu của nó có khả năng tái sinh, nhưng không thể dùng như vậy được!

Huống hồ, Chương Ngư Quái còn nghe mấy người bạn hải tộc kể rằng, lời của con người không thể tin được.

Bởi vì không ít hải tộc sau khi hóa thành người đi đến Đại Lục Thiên Lan đã bị loài người gian trá lừa gạt, đến lúc con đàn cháu đống rồi thì muốn chạy cũng không xong…

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!