[Lão Bản chuẩn bị nấu ăn à?]
[Đây là show sinh tồn trên biển à? Thích vãi!]
[Tôi chỉ biết nói một câu...]
[Lão Bản ra tay đúng là không phải người thường mà!]
…
Lạc Xuyên hài lòng gật đầu.
Khán giả đều rất nhiệt tình.
Yêu Tử Yên: [Lão Bản, ngài định làm món gì thế?]
Lạc Xuyên chú ý đến tin nhắn Yêu Tử Yên gửi đến trên kênh trò chuyện của Khởi Nguyên.
"Một phần nướng, một phần hấp, một phần kho tàu."
Nghĩ một lát, Lạc Xuyên nói vào màn hình điện thoại Ma Huyễn.
Yêu Tử Yên: […]
Lời này vừa thốt ra, tốc độ trôi của bình luận lại càng nhanh hơn.
Lạc Xuyên không để tâm đến chuyện này.
Hắn nhìn về phía những chiếc xúc tu trên bãi cát.
Hắn tiện tay vốc một nắm cát, đặt dưới ngọn lửa đen kịt rồi tùy ý xoa nắn, một lưỡi đao bán trong suốt sắc lẹm, tỏa ra khí lạnh dày đặc, chợt hiện ra.
Dược Hồi Trần đang xem livestream mà khóe miệng giật giật: "Hóa ra đối với Lão Bản, chế tạo vũ khí lại là chuyện đơn giản như vậy à?"
Chỉ nhìn qua màn hình, nhưng ông ta có thể cảm nhận rõ ràng sự sắc bén của lưỡi đao bán trong suốt kia.
E là ngay cả Thánh Binh cũng không bì được!
"Quen là được, quen là được." Văn Thiên Cơ hít một hơi thật sâu, lẩm bẩm không ngừng, cố gắng cứu vớt thế giới quan sắp sụp đổ của mình.
"Lão sư, còn có phương pháp luyện khí thế này sao?" Trong số các khách hàng của Thương Thành Khởi Nguyên, nhiều thiếu niên thiếu nữ đang học luyện khí liền quay sang hỏi lão sư của mình.
"Khụ khụ... theo ta biết, Thiên Lan Đại Lục không có phương pháp luyện khí nào chỉ cần tiện tay xoa nắn là tạo ra được linh khí. Có điều, ta tin rằng nếu các con đạt tới cảnh giới của Lão Bản, chắc chắn cũng sẽ nắm vững được phương pháp này..."
Cầm lưỡi dao vừa tiện tay làm ra, Lạc Xuyên tiến đến trước cái xúc tu.
Hắn nhẹ nhàng lướt dao, một vết cắt ngọt lịm hiện ra, để lộ thớ thịt trắng nõn óng ả bên trong.
Thêm vài đường dao nữa, ba khối thịt trắng như ngọc đã nằm gọn trong tay Lạc Xuyên.
Để chúng lơ lửng giữa không trung, Lạc Xuyên bắt đầu lấy đồ từ không gian hệ thống ra.
Đủ các loại dụng cụ nhà bếp, gia vị nhiều không đếm xuể, chẳng mấy chốc đã được bày la liệt trên bãi cát.
Các khách hàng đang xem livestream đều trợn mắt há mồm nhìn cảnh này.
Họ không thể tin vào mắt mình.
Lão Bản siêng năng thế này, với Lão Bản cả ngày nằm ườn trên ghế, vừa uống CoCa-CoLa vừa lướt điện thoại Ma Huyễn ở tiệm, thật sự là cùng một người sao?
"Đúng rồi, chính là cảm giác này!" Khác với mọi người, Trần Mặc lại tỏ ra vô cùng kích động.
Gương mặt nhỏ nhắn của Trần Y Y cũng tràn đầy hưng phấn: "Lão Bản lại nấu ăn rồi!"
Có người nghe vậy bèn tò mò hỏi: "Trông hai người có vẻ không ngạc nhiên lắm nhỉ?"
"Đương nhiên rồi." Trần Y Y gật đầu tỏ vẻ hiển nhiên: "Vì trước đây bọn con đã từng tận mắt chứng kiến một cảnh tương tự rồi!"
"Kể nghe xem nào."
"Đúng đó, thỏa mãn trí tò mò của bọn này đi." Những người này lập tức hứng thú, nhao nhao lên tiếng.
Trần Y Y hắng giọng một tiếng, bắt đầu kể lại: "Chuyện đó cũng mấy tháng trước rồi, lúc ấy di tích thượng cổ còn chưa xuất hiện…"
Phải công nhận rằng, thịt của con Chương Ngư Quái này quả thật không tồi.
Dù chưa qua chế biến mà đã tỏa ra một mùi thơm thoang thoảng.
Lạc Xuyên dùng ngón tay ấn thử.
Vừa trắng vừa mềm, độ đàn hồi cũng rất tốt.
Hắn thậm chí còn nảy ra ý định cắt một ít làm sashimi để nếm thử.
Có điều cuối cùng vẫn bỏ qua ý nghĩ này…
Ngọn lửa đen kịt bùng lên.
Lạc Xuyên khống chế nhiệt độ không quá cao, nên chẳng cần lo món ăn sẽ bị nướng cháy.
Mà dù có cháy cũng chẳng sao, đằng nào bên cạnh cũng còn cả đống...